ĐÔI MẮT ĐẾM "TỬ THẦN" VÀ NHỮNG MÙA HOA BẤT TỬ: MỘT CHIỀU NGHE NGƯỜI CON GÁI SÔNG LA KỂ CHUYỆN P3
"Bài dự thi là cuộc gặp gỡ đầy xúc động giữa một sinh viên thế hệ mới và Anh hùng LLVTND La Thị Tám. Qua câu chuyện về 200 ngày đêm đếm bom nổ chậm tại ngã ba Đồng Lộc, tác phẩm khắc họa sức sống mãnh liệt của tuổi trẻ thời chiến, đồng thời khẳng định lòng biết ơn và trách nhiệm cống hiến của thế hệ thanh niên hiện nay."
Nhấp ngụm trà xanh mời khách, ánh mắt bà Tám bỗng nhìn xa xăm. Bà bắt đầu đưa tôi ngược dòng thời gian, rời khỏi căn nhà yên tĩnh để trở về với miền Trung rực lửa của những năm 1967 – 1968. Khi đó, bà mới chỉ là một cô gái mười tám tuổi, vừa tròn độ trăng tròn, độ tuổi mà những nữ sinh viên như chúng tôi bây giờ đang mải mê với những bộ váy áo đẹp và những dự định tương lai. Nhưng tuổi trẻ của bà và thế hệ thanh niên ngày ấy lại gắn liền với màu xanh áo lính và bụi đất đỏ au của chiến trường.
Bà kể, ngã ba Đồng Lộc (Can Lộc, Hà Tĩnh) khi ấy là "yết hầu" của tuyến đường Hồ Chí Minh. Để chặt đứt huyết mạch chi viện từ miền Bắc vào miền Nam, đế quốc Mỹ đã biến nơi đây thành một "túi bom" khổng lồ. "Mỗi mét vuông đất ở Đồng Lộc lúc bấy giờ phải gánh tới 3 quả bom, cháu ạ. Không có một bóng cây nào còn nguyên vẹn, đất đá bị cày xới nát bươm, đỏ quạch như máu," giọng bà chùng xuống.
Giữa chốn tọa độ lửa ấy, cô gái trẻ La Thị Tám được biên chế vào Đại đội 2, Tổng đội Thanh niên xung phong 55, Hà Tĩnh. Nhiệm vụ của bà không phải là cầm súng bắn giặc, cũng không phải là lái xe, mà là một công việc đòi hỏi "tinh thần thép" đến tột độ: Trực chiến trên đồi Mũi Mác, quan sát máy bay địch thả bom, đếm số lượng bom chưa nổ (bom nổ chậm) và chạy xuống cắm tiêu đánh dấu để lực lượng công binh đến rà phá.


