Đội nữ dân quân Kỳ Hải
Đội nữ dân quân Kỳ Hải
Đội nữ dân quân do chị Lê Thị Vân chỉ huy.
Ban ngày họ là ngư dân, ban đêm là chiến sĩ.
Họ canh gác ven biển, phát hiện tàu địch.
Một lần, họ bắn cháy một xuồng biệt kích.
Tiếng súng vang giữa đêm biển lặng.
Các chị vừa chiến đấu, vừa cứu dân.
Có người bị thương vẫn không rời vị trí.
Câu chuyện của họ lan khắp vùng biển.
Họ trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm. 4. Ông lão giữ làng Kỳ Ninh
Cụ Phạm Văn Thụ đã ngoài 70 tuổi.
Con cháu đều đi chiến đấu xa.
Cụ tình nguyện ở lại giữ làng.
Mỗi ngày cụ đào hầm, che chắn cho dân.
Khi địch càn, cụ dẫn trẻ em xuống hầm.
Một lần, cụ đứng ra đánh lạc hướng địch.
Nhờ đó, cả xóm thoát hiểm.
Cụ nói: “Còn sống là còn giữ làng.”
Cụ mất trong một trận bom, cả làng để tang. 5. Người thợ sửa thuyền Kỳ Hà
Anh Nguyễn Văn Tư là thợ sửa thuyền.
Nhưng anh còn sửa cả súng cho bộ đội.
Đêm đêm, trong căn lều nhỏ, anh làm việc.
Tiếng búa, tiếng đục hòa cùng tiếng sóng.
Có lần, anh chế tạo được bệ súng chống địch.
Nhờ đó, đơn vị bắn hạ máy bay thấp.
Anh không nhận mình là anh hùng.
Chỉ nói: “Tôi làm việc của mình.”
Người dân nhớ anh như một người thầm lặng. 6. Cô giáo làng Kỳ Hải
Cô Nguyễn Thị Hạnh dạy học trong bom đạn.
Lớp học là căn hầm dưới đất.
Trẻ em học chữ bên ánh đèn dầu.
Mỗi khi còi báo động, cô bình tĩnh hướng dẫn.
Cô còn dạy các em hát, giữ tinh thần lạc quan.
Một lần, cô che chắn cho học sinh khi bom rơi.
Cô bị thương nhưng vẫn đứng lớp.
Học trò gọi cô là “người mẹ thứ hai”.
Cô đã gieo chữ giữa lửa đạn. 7. Người lính trở về Kỳ Ninh
Anh Lê Văn Bình trở về sau chiến tranh.
Một chân anh đã mất nơi chiến trường.
Nhưng anh không gục ngã.
Anh mở lớp dạy nghề cho thanh niên.
Kể lại những câu chuyện chiến đấu.
Anh nói về đồng đội đã ngã xuống.
Mỗi câu chuyện là một bài học.
Người trẻ kính trọng anh vô cùng.
Anh sống như một chứng nhân lịch sử. 8. Đêm giữ biển Kỳ Hà
Đêm ấy sóng lớn, trời không trăng.
Đội dân quân phát hiện tín hiệu lạ.
Anh Trần Quang dẫn đầu tuần tra.
Họ lặng lẽ tiếp cận mục tiêu.
Một toán biệt kích đang đổ bộ.
Trận đánh diễn ra nhanh chóng.
Địch bị đẩy lùi ra biển.
Dân làng bình yên qua đêm ấy.
Câu chuyện được kể mãi về sau. 9. Người phụ nữ gánh gạo Kỳ Hải
Chị Đặng Thị Hoa mỗi ngày gánh gạo ra tiền tuyến.
Con đường dài và đầy bom đạn.
Chị đi trong đêm để tránh máy bay.
Có lần gạo rơi xuống suối, chị nhặt lại từng hạt.
Chị nói: “Mỗi hạt gạo là sức sống của bộ đội.”
Chị bị thương nhưng không dừng lại.
Đôi vai chai sạn theo năm tháng.
Nhờ chị, nhiều đơn vị vượt qua khó khăn.
Chị là hậu phương vững chắc. 10. Người giữ đèn biển Kỳ Ninh
Anh Phạm Văn Đức trông coi đèn biển.
Bom đạn làm hỏng hệ thống nhiều lần.
Anh vẫn sửa chữa trong nguy hiểm.
Ánh đèn giúp tàu ta định hướng.
Một lần, anh bị thương nặng.
Nhưng vẫn bò lên tháp để bật đèn.
Ánh sáng xuyên màn đêm bom đạn.
Đó là tín hiệu của niềm tin.
Anh được gọi là “người giữ ánh sáng”. ...



