ĐỘI NỮ LÁI XE TRƯỜNG SƠN "GAN VÀNG DẠ NGỌC"
Trong lịch sử quân sự thế giới, hình ảnh những người phụ nữ tham gia hậu phương, cứu thương hay giao liên đã trở nên quen thuộc. Nhưng việc thành lập một đội ngũ nữ chiến sĩ trực tiếp ôm vô lăng, lái những chiếc xe tải hạng nặng vượt qua mưa bom bão đạn trên những cung đường hiểm trở nhất thì chỉ có thể tìm thấy ở Việt Nam. Đó là câu chuyện huyền thoại về Đại đội nữ lái xe mang tên anh hùng Nguyễn Thị Hạnh trên tuyến đường Trường Sơn lịch sử, nơi lưu giữ ký ức thời hoa lửa của cựu chiến binh Nguyễn Thị Hòa và những người đồng đội.
Khi những "đóa hồng" ôm vô lăng xe tải hạng nặngNăm 1968, giữa lúc chiến trường miền Nam bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, nhu cầu chi viện lương thực, vũ khí trở nên cấp bách. Trước tình hình đó, một quyết định táo bạo đã được đưa ra: Thành lập một đại đội lái xe toàn là nữ để giải phóng sức lao động cho nam giới ra tiền tuyến. Hơn 40 cô gái tuổi đời mười chín, đôi mươi từ khắp các miền quê miền Bắc đã tình nguyện lên đường.Nhân chứng Nguyễn Thị Hòa bồi hồi nhớ lại, những ngày đầu nhận xe, ai cũng ngỡ ngàng. Những cô gái vốn chân yếu tay mềm, chưa từng biết đến động cơ, nay phải điều khiển những chiếc xe tải GAZ-51, GAZ-63, hay ZIL-130 khổng lồ, xọc xạch và nặng nề. Vô lăng xe thời đó rất nặng, không có trợ lực lực thủy lực như bây giờ, mỗi lần bẻ lái qua các khúc cua tay áo trên đỉnh Trường Sơn, các chị phải dùng hết sức bình sinh, đu cả người lên vô lăng để điều khiển.Vượt qua "toạ độ chết" bằng tinh thần thépTuyến đường Trường Sơn ngày ấy được mệnh danh là "tọa độ chết", nơi máy bay Mỹ cày xới, đánh phá ngày đêm nhằm cắt đứt mạch máu giao thông. Những cung đường đèo dốc một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút luôn chực chờ nguy hiểm. Để bảo mật thông tin và tránh sự phát hiện của máy bay địch, các nữ lái xe thường phải hành quân vào ban đêm trong tình trạng "đèn ngầm" – tắt hết đèn pha, chỉ sử dụng một ánh sáng yếu ớt rọi thẳng xuống gầm xe để định vị đường đi.Bà Nguyễn Thị Hòa chia sẻ, gian khổ nhất là những lúc xe bị trúng bom, bốc cháy giữa rừng sâu. Trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc ấy, không một ai hoảng sợ bỏ chạy. Các chị lập tức lao vào dập lửa, dùng cát, dùng bao tải ướt để dập bùng đám cháy, bảo vệ bằng được những thùng đạn dược, lương thực quý giá. Nhiều lần bom nổ ngay sát cạnh, mảnh kính chắn gió găm vào tay, vào mặt rướm máu, nhưng các chị vẫn nén đau, giữ chặt tay lái để đưa chuyến hàng quân sự đến đích an toàn.Tinh thần "Gan vàng dạ ngọc" bất tửKhông chỉ đối mặt với bom đạn, những người con gái Trường Sơn còn phải chiến đấu với cái đói, cái rét, những trận sốt rét rừng ác tính và sự thiếu thốn về điều kiện sinh hoạt tối thiểu của phụ nữ. Thế nhưng, đằng sau lớp bụi đường và mùi khói súng, cabin xe của các chị vẫn vang lên tiếng hát, tiếng cười trong trẻo. Họ trang trí cabin bằng những nhành phong lan rừng, chia nhau từng hớp nước suối, từng phong lương khô.Chiến tranh qua đi, những cô gái "gan vàng dạ ngọc" năm xưa trở về với đời thường. Nhiều người trong số họ mang trên mình những thương tật, di chứng của chất độc hóa học hay những căn bệnh kinh niên do những năm tháng bám đường bám xe. Nhưng mỗi khi nhắc lại, ánh mắt của bà Nguyễn Thị Hòa và những đồng đội vẫn rực sáng một niềm tự hào. Họ đã tạc vào lịch sử Trường Sơn một tượng đài bất tử về lòng dũng cảm, sự kiên trung và vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam thời đại Hồ Chí Minh.



