Bài viết

Đôi Tay Vá Đường

Hà Tĩnh24/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, tuyến đường Trường Sơn liên tục bị bom đạn cày xới.

Hàng nghìn thanh niên xung phong ngày đêm bám đường.

Trong số đó có cô gái tên Hạnh, quê ở Thanh Hóa.

Mới mười chín tuổi, Hạnh đã xung phong vào tuyến lửa.

Công việc của cô là san lấp hố bom, sửa đường cho xe vận tải.

Bom vừa ngớt, đội của Hạnh đã lao ra mặt đường.

Cuốc đất.

Khiêng đá.

Chặt cây.

Lấp hố.

Có hôm làm việc suốt mười sáu giờ liên tục.

Đôi bàn tay vốn mềm mại nay đầy vết chai sần.

Một lần, máy bay địch bất ngờ quay lại.

Mọi người chạy vào hầm trú ẩn.

Sau đợt oanh tạc, con đường bị cắt đứt hoàn toàn.

Nếu không sửa kịp, đoàn xe chở đạn sẽ bị chậm.

Không ai bảo ai, cả đội lại lao ra làm việc.

Hạnh dùng đôi tay trần kéo từng bao đất.

Máu rỉ ra từ những vết xước.

Nhưng cô vẫn tiếp tục.

Đến nửa đêm, con đường được thông xe.

Khi đoàn xe đầu tiên chạy qua, các lái xe bóp còi liên tục thay lời cảm ơn.

Hạnh mỉm cười.

Cô hiểu rằng đôi bàn tay nhỏ bé của mình đã góp phần nối liền những cung đường chiến thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn