Cựu chiến binh

Đôi vai không để bạn ngã

Trong một lần hành quân, người bạn thân bị thương không thể tự đi nhanh. Ông Phan Văn Tùng đã dìu rồi cõng bạn qua chặng đường dài, dù bản thân cũng kiệt sức. Với Ông, đó không phải việc làm phi thường mà chỉ đơn giản là cách những người lính giữ nhau lại trên con đường chiến đấu.

Hải Phòng22/08/2026phường Hồng Bàng (phường Hồng Bàng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phan Văn Tùng từng có một người bạn thân thường cùng mình hành quân trong những năm tháng quân ngũ. Hai người quen với việc chia nhau từng phần lương thực, cùng động viên khi mệt và luôn giữ nhịp bước để không ai bị tụt lại phía sau. Trong một lần di chuyển, người bạn bị thương nên bước đi khó khăn, trong khi chặng đường trước mắt vẫn còn rất dài. Thấy bạn cố gắng nhưng mỗi bước đều nặng nề, Ông Tùng không ngần ngại đỡ bạn đi từng đoạn.

Có lúc địa hình quá dốc, Ông phải cõng bạn trên lưng, trong khi ba lô của mình vẫn mang trên vai. Người bạn nhiều lần bảo Ông để mình tự đi, nhưng Ông chỉ nói một câu rất ngắn: “Cứ dựa vào tôi.” Câu nói ấy theo Ông suốt nhiều năm bởi nó không chỉ là lời động viên trong một hoàn cảnh cụ thể mà còn thể hiện cách những người lính đối xử với nhau. Họ không hỏi ai hy sinh nhiều hơn, cũng không tính toán ai đã giúp ai trước đó.

Sau nhiều giờ, hai người mới gặp được đơn vị và người bạn được chăm sóc. Ông Tùng mệt đến kiệt sức nhưng trong lòng nhẹ nhõm vì biết bạn đã an toàn. Nhiều năm sau, khi người bạn nhắc lại chuyện cũ và muốn nói lời cảm ơn, Ông thường chỉ cười rồi đáp rằng giữa đồng đội với nhau, lúc bạn yếu thì mình phải giúp. Với Ông, tình đồng đội giản dị như đôi vai bên cạnh luôn sẵn sàng đỡ người đang ngã xuống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn