Đôi vai trở thành giá súng
Bế Văn Đàn – Đôi vai trở thành giá súng
Trong Chiến cuộc Đông Xuân 1953–1954, Bế Văn Đàn làm nhiệm vụ liên lạc tiểu đoàn tại mặt trận Mường Pồn. Khi một đại đội của ta bị quân Pháp có phi pháo yểm trợ liên tiếp phản kích, anh vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về vẫn xung phong vượt qua lưới đạn để truyền mệnh lệnh: bằng mọi giá phải giữ chân địch, tạo thời gian cho lực lượng lớn triển khai.
Sau khi truyền đạt mệnh lệnh, Bế Văn Đàn ở lại chiến đấu. Đợt phản kích thứ ba diễn ra dữ dội. Đại đội chịu nhiều thương vong, chỉ còn mười bảy người. Một khẩu trung liên không thể tiếp tục bắn vì xạ thủ hy sinh; khẩu súng của Chu Văn Pù cũng không có chỗ đặt. Trước mắt họ, quân địch đang tràn lên.
Không do dự, Bế Văn Đàn chạy tới, cầm hai chân khẩu trung liên đặt lên vai mình, biến cơ thể thành giá súng. Khi đồng đội còn chần chừ, anh thúc giục bắn thẳng vào quân địch để trả thù cho những người đã ngã xuống. Khẩu súng rung giật trên đôi vai đang bị thương, nhưng hỏa lực ấy góp phần bẻ gãy đợt phản kích. Bế Văn Đàn hy sinh trong tư thế vẫn giữ súng cho đồng đội.
Anh là người con dân tộc Tày, mồ côi mẹ và phải đi ở từ nhỏ. Trong giây phút quyết định, anh không chọn lùi lại để giữ mạng sống, mà đứng lên làm điểm tựa. Hình ảnh ấy trở thành một biểu tượng xúc động của người lính Việt Nam: khi vũ khí thiếu giá đỡ, vai người chiến sĩ sẽ thành giá súng; khi đồng đội cần một con đường, sự hy sinh sẽ mở đường.



