Cựu Thanh niên xung phong

ĐỐM LỬA CHƯA BAO GIỜ TẮT

Những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất, cả khu phố chìm trong tiếng còi báo động và ánh đèn dầu leo lét. Người ta thường thấy Thọ đạp chiếc xe cũ kĩ len lỏi qua từng con ngõ nhỏ, khi thì chuyển thư, khi thì đưa người bị thương ra trạm xá.

Hải Phòng28/02/2026Vũ Bích Ngọc (Phường Hồng Bàng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của những người già ở phường Hồng Bàng, cái tên Trần Đình Thọ luôn được nhắc đến bằng một giọng trầm lắng, như thể đó không chỉ là một con người mà còn là một mảnh ký ức của thời hoa lửa. Ông Thọ khi ấy mới ngoài hai mươi, dáng người gầy nhưng ánh mắt lúc nào cũng sáng và cứng cỏi. Những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất, cả khu phố chìm trong tiếng còi báo động và ánh đèn dầu leo lét. Người ta thường thấy Thọ đạp chiếc xe cũ kĩ len lỏi qua từng con ngõ nhỏ, khi thì chuyển thư, khi thì đưa người bị thương ra trạm xá. Không ai giao việc chính thức cho anh, nhưng việc gì cần, anh đều có mặt. Một đêm mưa bom, khu tập thể ven sông bị trúng pháo. Khói bụi mù mịt, tiếng người gọi nhau hoảng loạn. Chính trong đêm ấy, Thọ đã băng qua con đường còn nóng khét mùi thuốc súng để đưa một em bé bị lạc về với mẹ. Người ta kể rằng khi trở ra, áo anh đã sẫm màu vì bùn và máu, nhưng anh chỉ cười, nói nhẹ tênh: “Còn người là còn nhà.” Sau chiến tranh, Thọ không đi đâu xa. Anh trở về đúng con phố cũ, mở một tiệm sửa xe nhỏ. Những ai từng sống qua thời hoa lửa đều hiểu: người đàn ông lặng lẽ ấy đã gửi cả tuổi trẻ của mình vào những năm tháng không thể quay lại. Bây giờ, mỗi buổi chiều, khi nắng nghiêng xuống những mái nhà ở Hồng Bàng, thỉnh thoảng vẫn có người già kể cho con cháu nghe về Trần Đình Thọ — người đã sống một cuộc đời rất đỗi bình thường, nhưng trong những ngày dữ dội nhất, lại sáng lên như một đốm lửa không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn