ĐÒN GÁNH TRÊN ĐƯỜNG LỬA - NDC
“Tôi sinh ra ở một làng quê nghèo thuộc Hà Tĩnh. Khi kháng chiến chống Pháp diễn ra ác liệt, tôi mới ngoài 18 tuổi, tham gia đội dân công hỏa tuyến.
“Tôi sinh ra ở một làng quê nghèo thuộc Hà Tĩnh. Khi kháng chiến chống Pháp diễn ra ác liệt, tôi mới ngoài 18 tuổi, tham gia đội dân công hỏa tuyến.
Công việc của chúng tôi là gánh gạo, muối, đạn dược tiếp tế cho bộ đội.
Đòn gánh tre, đôi quang gánh, mỗi chuyến đi là hàng chục cây số, băng qua đồi núi, ruộng đồng.
Một lần, tôi cùng đoàn dân công vận chuyển lương thực ra gần chiến trường Điện Biên.
Đường đi rất nguy hiểm. Máy bay địch thường xuyên quần thảo, ném bom.
Chúng tôi phải đi ban đêm, ban ngày ẩn nấp trong rừng.
Có một hôm, đang đi thì nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu.
Mọi người vội vàng tản ra, tìm chỗ ẩn.
Tôi không kịp chạy xa, chỉ kịp nằm xuống bên đường, ôm chặt đôi quang gánh.
Bom nổ rung trời, đất đá bắn tung tóe.
Sau khi máy bay đi, tôi đứng dậy, người run lên vì sợ.
Nhưng nhìn lại, đôi quang gánh vẫn còn nguyên.
Trong đó là gạo – lương thực cho bộ đội.
Tôi phủi đất, lại gánh lên vai, tiếp tục đi.
Một chị trong đoàn hỏi:
‘Sợ không?’
Tôi cười:
‘Sợ chứ… nhưng bỏ thì bộ đội lấy gì ăn?’
Chúng tôi cứ thế đi hết chặng đường.
Sau này, khi nghe tin chiến thắng Chiến dịch Điện Biên Phủ, tôi đã khóc.
Tôi biết, trong chiến thắng ấy có cả những giọt mồ hôi, những bước chân, những đòn gánh của chúng tôi.
Đến bây giờ, mỗi lần nhìn thấy đòn gánh tre, tôi lại nhớ về những ngày ‘hoa lửa’ ấy.
Một đòn gánh nhỏ… nhưng đã góp phần làm nên lịch sử.”



