Đồng chí Võ Văn Tần: Khí phách kim cương của người Bí thư Xứ ủy (1891 - 1941)
Trong những năm tháng đen tối nhất của lịch sử dưới ách đô hộ của thực dân Pháp, phong trào cách mạng miền Nam đã được chèo lái bởi những bộ óc kiệt xuất và những ý chí không thể bị bẻ gãy. Đồng chí Võ Văn Tần (quê ở Đức Hòa, Long An) là một trong những nhà lãnh đạo tiền bối xuất sắc nhất, giữ chức vụ Bí thư Xứ ủy Nam Kỳ vào thời kỳ phong trào cách mạng đang sục sôi chuẩn bị cho cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ.
Là một người từng trải, mang đậm cốt cách khẳng khái của người nông dân Nam Bộ, Võ Văn Tần đã lăn lộn xây dựng cơ sở Đảng khắp các tỉnh Đồng bằng sông Cửu Long. Bất chấp sự lùng sục gắt gao của mật thám Pháp, ông vẫn kiên cường bám trụ, tổ chức các hội nghị quan trọng để vạch ra đường lối đấu tranh. Tháng 4 năm 1940, do có kẻ phản bội chỉ điểm, ông sa vào tay giặc tại Hóc Môn. Nhận ra đây là một trong những nhân vật lãnh đạo chóp bu của Đảng Cộng sản Đông Dương, kẻ thù đã hý hửng tưởng rằng có thể khai thác được những bí mật mang tính sống còn của lực lượng cách mạng.
Thực dân Pháp đã tống ông vào những xà lim tối tăm nhất và áp dụng những đòn tra tấn man rợ thời trung cổ. Người đàn ông 50 tuổi với vóc dáng gầy gò ấy đã phải chịu cảnh đổ nước xà phòng vào mũi, chích điện, treo ngược người lên xà nhà và đánh đập đến giập nát thịt xương. Thế nhưng, đáp lại sự tàn bạo của giặc chỉ là một sự im lặng đáng sợ và những cái nhìn khinh bỉ. Khi bị đưa ra tòa án đại hình, ông không những không nhận tội mà còn hiên ngang vạch trần tội ác của chế độ thực dân. Ngày 28 tháng 8 năm 1941, tại pháp trường ngã tư Giếng Nước (Hóc Môn), Võ Văn Tần đã cùng các đồng chí Hà Huy Tập, Nguyễn Văn Cừ, Nguyễn Thị Minh Khai hiên ngang bước ra bãi bắn. Trước họng súng của kẻ thù, ông từ chối bịt mắt, giật đứt cúc áo phanh ngực và dõng dạc hô vang các khẩu hiệu cách mạng. Sự hy sinh oanh liệt của ông là một bản hùng ca bi tráng, thắp sáng ngọn lửa quật khởi cho toàn miền Nam vững bước tiến lên.


