Cựu chiến binh

Đồng đội

Hải Phòng13/01/2026Nguyễn Thị Yến - Bí thư Đoàn xã Lai Khê (Đoàn xã Lai Khê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều ngày 10/01/2026, đoàn thanh niên xã Lai Khê có buổi gặp gỡ ông Nguyễn Văn Chu, thôn Tường Vu, xã Lai Khê, Thành phố Hải Phòng. Ông về người bạn nhập ngũ trước ông hai năm. Đó là anh Thuân, anh ít nói, dáng người gầy, nước da sạm nắng, lúc nào cũng mang theo chiếc khăn tay cũ đã sờn mép. Anh bảo đó là của mẹ anh đưa ngày tiễn con đi bộ đội. Trong đơn vị, anh không nổi bật, không hay cười lớn, nhưng hễ ai gặp khó, anh là người ở lại sau cùng để giúp.

Năm ấy, đơn vị tôi được giao giữ một chốt nhỏ ven rừng, nơi giao tranh xảy ra liên tục. Địch pháo kích gần như mỗi đêm. Có những ngày chúng tôi không kịp ăn một bữa cơm trọn vẹn, chỉ chia nhau vài nắm gạo rang, nước suối thay canh. Anh thường nhường phần mình cho lính mới, nói gọn lỏn: “Anh ăn quen rồi, chú cứ ăn đi.”

Trận đánh cuối cùng xảy ra vào một buổi chiều mưa nặng hạt. Địch bất ngờ tấn công, hỏa lực rất mạnh. Trong lúc rút lui để bảo toàn lực lượng, một tổ trinh sát bị kẹt lại phía sau, trong đó có tôi. Đạn bắn như xé gió, đất đá văng tung tóe. Tôi trượt chân ngã xuống một hố bom cũ, chân không nhúc nhích được. Tôi còn nhớ rất rõ khoảnh khắc ấy. Giữa khói lửa mù mịt, anh bò ngược về phía tôi, bất chấp tiếng hô rút quân. Anh kéo tôi lên, ghì vai tôi, gần như quát vào tai tôi: “Chạy đi! Đừng quay lại!”

Anh đẩy tôi về phía an toàn. Ngay lúc đó, một quả đạn nổ gần. Tôi bị hất văng, còn anh thì không đứng dậy nữa.

Khi chúng tôi quay lại sau trận đánh, chỉ còn tìm thấy anh nằm bên bờ hào, tay vẫn nắm chặt khẩu súng, chiếc khăn tay của mẹ anh ướt sũng máu và mưa.

Anh Thuân hy sinh khi vừa tròn hai mươi sáu tuổi.

Sau chiến tranh, tôi có lần về quê anh, thắp cho anh một nén nhang. Mẹ anh già đi rất nhiều. Bà không khóc, chỉ vuốt tấm bằng Tổ quốc ghi công, rồi nói khẽ: “Nó sống tử tế, vậy là đủ rồi con ạ.”

Đến bây giờ, mỗi khi nghe tiếng mưa rơi nặng hạt, tôi lại nhớ đến anh Thuân – người đồng đội đã nằm lại để tôi và nhiều người khác được sống. Chiến tranh qua rồi, nhưng những con người như anh thì không bao giờ mất đi trong ký ức của chúng tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn