Bài viết

Đồng đội giữa lằn ranh sinh tử-NDC

“Trong một trận đánh ác liệt, đơn vị tôi bị bom pháo dội xuống liên tục. Đất đá tung lên mù mịt, tai gần như không còn nghe rõ gì nữa. Khi khói bụi tan bớt, tôi phát hiện một đồng đội bị thương nặng, nằm cách đó không xa. Lệnh rút lui đã được đưa ra, ai cũng phải nhanh chóng rời khỏi khu vực nguy hiểm.

Hà Tĩnh10/04/2026Nguyễn Văn Đạt (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi- xã Đông Kinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Trong một trận đánh ác liệt, đơn vị tôi bị bom pháo dội xuống liên tục. Đất đá tung lên mù mịt, tai gần như không còn nghe rõ gì nữa.

Khi khói bụi tan bớt, tôi phát hiện một đồng đội bị thương nặng, nằm cách đó không xa. Lệnh rút lui đã được đưa ra, ai cũng phải nhanh chóng rời khỏi khu vực nguy hiểm.

Nhưng tôi không thể bỏ lại anh ấy.

Tôi bò đến, kéo anh lên vai. Mỗi bước đi là một lần tưởng như không thể đứng vững vì đạn vẫn bắn xung quanh. Anh ấy yếu lắm, chỉ nói được một câu:
‘Đừng… bỏ tôi…’

Tôi chỉ đáp:
‘Còn sống là còn cùng nhau.’

Chúng tôi đi rất lâu, qua rừng, qua suối. Cuối cùng cũng về được tuyến sau.

Sau này anh ấy sống. Gặp lại tôi, anh chỉ nắm tay thật chặt, không nói gì… nhưng tôi hiểu.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn