ĐỒNG SĨ NGUYÊN – “CON ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN VÀ NGƯỜI MỞ LỐI GIỮA ĐẠI NGÀN”
tác giả: Ngô Anh Đức
Có một con đường đã đi vào lịch sử không chỉ bằng những cung đường dài mà bằng những dấu chân, bánh xe và mồ hôi của hàng vạn con người. Đó là đường Trường Sơn – tuyến đường huyết mạch trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Nhắc đến tuyến đường ấy, không thể không nhắc tới Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên. Ông sinh năm 1923 tại Quảng Bình, một vùng đất nằm ở miền Trung đầy nắng gió. Trong những năm chiến tranh, ông được giao phụ trách Bộ đội Trường Sơn và có những đóng góp rất lớn trong việc xây dựng, tổ chức và bảo đảm hoạt động của tuyến đường. Trường Sơn ngày ấy không phải là một con đường đơn giản. Đó là cả một hệ thống đường bộ, đường sông và nhiều tuyến vận tải xuyên qua núi rừng hiểm trở. Mỗi mét đường được mở ra đều phải đối mặt với bom đạn, mưa lũ và địa hình khắc nghiệt. Dưới sự chỉ huy của Đồng Sĩ Nguyên, lực lượng Trường Sơn ngày càng được tổ chức quy mô hơn, góp phần vận chuyển người và vật chất vào chiến trường. Điều khiến em xúc động là con đường ấy được tạo nên bởi biết bao con người vô danh. Có những người lái xe, thanh niên xung phong, công binh, bộ đội và nhân dân địa phương đã ngày đêm bám đường. Đồng Sĩ Nguyên là người chỉ huy, nhưng thành công của Trường Sơn là thành quả của cả một tập thể. Ông luôn quan tâm đến việc bảo đảm an toàn và đời sống cho bộ đội, bởi ông hiểu rằng phía sau mỗi con số là một con người. Ngày nay, khi đi trên những con đường hiện đại, chúng ta khó tưởng tượng được những con đường Trường Sơn năm xưa đã gian khổ đến mức nào. Nhưng chính từ những con đường ấy, hàng hóa, vũ khí và con người đã được đưa tới chiến trường. Đồng Sĩ Nguyên đã góp phần biến đại ngàn Trường Sơn thành một tuyến đường chiến lược có ý nghĩa đặc biệt. Đối với em, ông giống như người mở lối giữa núi rừng. Nhưng điều quý giá nhất mà ông để lại không chỉ là những con đường mà còn là tinh thần vượt khó. Nếu không có ý chí, không có tổ chức và sự kiên trì, con đường giữa đại ngàn sẽ không thể hoàn thành. Ngày nay, thế hệ trẻ có những con đường bằng phẳng hơn để đi tới tương lai. Vì thế, chúng ta càng cần biết ơn những người đã mở những con đường đầu tiên trong những năm tháng gian khổ. Trường Sơn đã xanh trở lại sau chiến tranh, nhưng ký ức về những con người từng mở đường vẫn còn mãi. Và trong ký ức ấy, Đồng Sĩ Nguyên là một cái tên không thể quên.


