Dòng Sông Đợi Người
Mỗi buổi chiều, khi mặt trời dần khuất sau hàng dừa nước, bà Sáu lại mang chiếc ghế tre ra ngồi bên bến sông.
Người trong làng đã quen với hình ảnh ấy.
Ba mươi năm.
Ngày nào cũng vậy.
Có người hỏi:
"Bà."
"Đợi ai?"
Bà chỉ cười.
"Đợi."
"Một lời."
"Hứa."
Ít ai biết.
Mùa nước nổi năm 1968.
Chính tại bến sông này.
Con trai bà.
Lê Văn Phong.
Đã lên chiếc xuồng của đội giao liên.
Trước khi đi.
Anh quay lại.
Cười rất tươi.
"Mẹ."
"Con đi."
"Ít bữa."
"Rồi."
"Về."
Đó là câu cuối cùng bà được nghe.
Những tháng sau.
Bến sông vẫn đưa những chuyến xuồng qua lại.
Có người trở về.
Có người mang theo tin chiến thắng.
Có người mang theo giấy báo tử.
Nhưng không ai biết rõ.
Phong đã ngã xuống ở đâu.
Chỉ biết.
Anh hy sinh khi đang đưa một tổ cán bộ vượt qua vòng vây.
Suốt nhiều năm.
Bà Sáu không khóc.
Mỗi chiều.
Bà vẫn ra bến.
Nhìn dòng nước lặng lẽ chảy.
Như thể.
Nếu ngồi đủ lâu.
Sẽ thấy con trai chèo xuồng trở lại.
Một lần.
Một cô bé trong xóm mang cho bà bó hoa dại.
"Bà ơi."
"Con tặng."
"Bà."
"Đỡ buồn."
Bà xoa đầu cô bé.
"Không."
"Bà không."
"Buồn."
"Bà chỉ."
"Nhớ."
"Cậu ấy."
Cô bé ngồi xuống cạnh bà.
Hai người cùng nhìn mặt sông đang ánh lên màu hoàng hôn.
Năm ấy.
Địa phương tổ chức lễ tưởng niệm những người đã hy sinh.
Một cựu giao liên kể lại.
Trong đêm cuối cùng.
Phong đã nhường chiếc áo phao duy nhất cho một đồng đội bị thương.
Còn mình.
Ở lại cản địch.
Nhờ vậy.
Cả tổ đều thoát.
Bà Sáu lặng người.
Đó là lần đầu tiên.
Bà biết.
Con trai mình đã thực hiện lời hứa.
Anh không trở về với mẹ.
Nhưng đã đưa rất nhiều người trở về.
Trong buổi lễ, mọi người nhắc đến nữ tướng Nguyễn Thị Định, người từng lãnh đạo lực lượng cách mạng ở miền Nam với ý chí kiên cường và tinh thần gắn bó sâu sắc với nhân dân.
Khi mặt trời lặn.
Bà Sáu đứng dậy.
Nhìn dòng sông thêm một lần nữa.
Rồi khẽ nói.
"Con."
"Về rồi."
Không phải trên một chiếc xuồng.
Mà trong ký ức của đồng đội.
Trong sự bình yên của quê hương.
Và trong tiếng cười của những đứa trẻ đang chạy dọc bờ sông.
Dòng sông vẫn chảy.
Mang theo phù sa.
Mang theo ký ức.
Và mãi mãi mang theo những con người đã gửi tuổi xuân của mình cho đất nước, để những bến sông hôm nay chỉ còn đón những chuyến đò bình yên.



