Dòng Sông Không Trở Lại
Ông Dũng thường nói rằng, đời lính của ông gắn liền với nước. Không phải nước uống hay nước mắt — mà là những con sông, những dòng kênh đen đặc phù sa, nơi ông cùng đồng đội thực hiện những nhiệm vụ mà chỉ cần một sai sót nhỏ cũng phải trả giá bằng mạng sống.
Ông Dũng thường nói rằng, đời lính của ông gắn liền với nước. Không phải nước uống hay nước mắt — mà là những con sông, những dòng kênh đen đặc phù sa, nơi ông cùng đồng đội thực hiện những nhiệm vụ mà chỉ cần một sai sót nhỏ cũng phải trả giá bằng mạng sống.
Năm 1971, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ đánh vào một kho xăng lớn của đối phương nằm ven sông. Đây là mục tiêu quan trọng, được canh gác nghiêm ngặt. Chỉ có một cách tiếp cận duy nhất: bơi dưới nước vào ban đêm.
“Chúng tôi xuất phát lúc nửa đêm,” ông kể. “Mỗi người chỉ mang theo một khối thuốc nổ, một con dao, và một niềm tin rất mơ hồ là sẽ quay về.”
Nước sông lạnh và tối. Họ phải lặn sâu để tránh ánh đèn pha và sự tuần tra của địch. Có lúc ông cảm thấy mình như đang tan biến trong dòng nước, không còn phân biệt được đâu là cơ thể, đâu là dòng chảy.
Khi đến gần mục tiêu, cả đội chia thành từng cặp nhỏ. Ông đi cùng một người đồng đội tên Bình — người ít nói nhưng cực kỳ gan dạ. Hai người lặng lẽ gắn thuốc nổ vào các bồn chứa xăng.
Đúng lúc đó, một ánh đèn quét qua. Họ lập tức lặn xuống. Ông Dũng nhớ rõ cảm giác tim mình đập mạnh đến mức tưởng như đối phương cũng nghe thấy. Bình ra hiệu cho ông giữ bình tĩnh. Hai người nằm im dưới nước gần một phút — một phút dài như cả đời.
Khi rút lui, Bình bất ngờ bị phát hiện. Tiếng súng nổ vang. Ông Dũng quay lại, nhưng Bình chỉ kịp hét nhỏ:
“Đi đi!”
Ông không còn lựa chọn. Ông lặn sâu và bơi đi, mang theo nỗi day dứt suốt cuộc đời.
Vài phút sau, tiếng nổ lớn vang lên. Kho xăng bốc cháy dữ dội, soi sáng cả một vùng trời. Nhiệm vụ hoàn thành — nhưng cái giá phải trả là quá lớn.
“Dòng sông đó… tôi không bao giờ quay lại,” ông nói. “Vì tôi biết, một phần của mình đã ở lại đó cùng đồng đội.”


