DÒNG THẠCH HÃN – TẬP 6 Anh Ngọc – Người lính thông tin giữa chiến trường Quảng Trị
Không phải người lính nào ở Quảng Trị cũng cầm súng trực tiếp chiến đấu trong chiến hào.
Có những người giữ một nhiệm vụ khác:
Giữ thông tin liên lạc.
Một trong số đó là Anh Ngọc, khi ấy là lính thông tin của Đại đội 4, Trung đoàn 132 thuộc Binh chủng Thông tin liên lạc.
Nhiệm vụ của họ là rải và bảo vệ đường dây.
Nghe có vẻ đơn giản.
Nhưng giữa chiến trường, đường dây liên lạc bị đứt có thể khiến mệnh lệnh không thể truyền đi.
Vì thế, họ phải đi vào những khu vực rất nguy hiểm.
Mang theo dây.
Leo dốc.
Đi bộ hàng chục cây số.
Rồi tìm đường trở về.
Trong nhật ký, Anh Ngọc ghi lại những ngày hành quân khắc nghiệt.
Có ngày ông đi bộ khoảng 20km.
Có những đoạn đường phải mang nặng.
Có lúc lạc giữa cỏ gianh cao quá đầu.
Có những ngày mệt đến mức tưởng như không thể tiếp tục.
Nhưng ngày hôm sau vẫn phải đi.
Bởi đường dây phải thông.
Chiến trường không cho phép người lính nói:
“Hôm nay tôi mệt, để ngày mai làm.”
Đạn pháo không chờ.
Mệnh lệnh không chờ.
Đồng đội không chờ.
Và những người lính thông tin tiếp tục đi.
Họ ít khi xuất hiện trong những câu chuyện hào hùng.
Nhưng nếu không có họ, những mệnh lệnh trên chiến trường có thể không đến được nơi cần đến.
Những trang nhật ký của Anh Ngọc giúp chúng ta nhìn cuộc chiến từ một góc khác:
Góc nhìn của một người lính phải giữ cho những sợi dây liên lạc không bị cắt đứt giữa một chiến trường đang rung chuyển.


