Dòng thời gian cháy đỏ
Có những năm tháng, thời gian không trôi êm đềm như dòng nước, mà cháy lên từng ngày, từng giờ—đỏ rực như lửa. Tôi lớn lên trong những ngày như thế. Không ai trong làng còn đếm thời gian bằng lịch. Người ta nhớ ngày bằng những dấu mốc khác: ngày tiếng nổ dội về gần hơn, ngày con đường làng bị cày xới, ngày một người quen không trở lại. “Ngày mai là ngày mấy rồi mẹ?” tôi từng hỏi
Dòng thời gian cháy đỏ Có những năm tháng, thời gian không trôi êm đềm như dòng nước, mà cháy lên từng ngày, từng giờ—đỏ rực như lửa. Tôi lớn lên trong những ngày như thế. Không ai trong làng còn đếm thời gian bằng lịch. Người ta nhớ ngày bằng những dấu mốc khác: ngày tiếng nổ dội về gần hơn, ngày con đường làng bị cày xới, ngày một người quen không trở lại. “Ngày mai là ngày mấy rồi mẹ?” tôi từng hỏi. Mẹ khựng lại, rồi khẽ đáp:
“Mẹ không nhớ nữa… chỉ biết hôm nay vẫn còn nhau.” Câu trả lời ấy khiến tôi nhận ra, trong những tháng ngày ấy, thời gian không còn là con số—mà là sự hiện diện. Ban ngày, mọi thứ diễn ra nhanh và gấp gáp. Người ta tranh thủ từng khoảng lặng để làm việc, để sửa nhà, để tìm thức ăn. Mỗi phút trôi qua đều quý giá, như thể nếu chậm lại một chút, sẽ bỏ lỡ điều gì đó rất quan trọng. Ban đêm, thời gian lại dài ra vô tận. Trong những căn hầm chật hẹp, người lớn thức, trẻ con ngủ chập chờn. Có những đêm tưởng như không bao giờ kết thúc. Tôi thường nhìn lên trần hầm, tưởng tượng về bầu trời bên trên. Không biết ngoài kia trăng có sáng không, sao có còn lấp lánh không, hay tất cả cũng bị nhuộm đỏ bởi những điều đang xảy ra. Một lần, tôi hỏi ông:
“Bao giờ thì hết?” Ông không trả lời ngay. Ông nhìn vào khoảng không, rồi nói chậm rãi:
“Rồi sẽ qua thôi… như mọi dòng thời gian khác.” “Nhưng sao lâu quá vậy ông?” Ông đặt tay lên vai tôi:
“Vì đây là dòng thời gian phải đi qua bằng ý chí.” Tôi không hiểu hết, nhưng tôi nhớ mãi câu nói ấy. Những ngày tháng ấy trôi qua, để lại trong ký ức tôi một màu sắc rất riêng—màu đỏ. Không chỉ là màu của lửa, mà còn là màu của sự kiên cường, của lòng người không chịu khuất phục. Nhiều năm sau, khi nhìn lại, tôi nhận ra dòng thời gian ấy không chỉ mang theo mất mát. Nó còn hun đúc nên con người—dạy họ biết trân trọng từng khoảnh khắc, biết nắm lấy nhau giữa những điều mong manh nhất. Giờ đây, khi cuộc sống đã yên bình, thời gian lại trôi nhẹ nhàng hơn. Nhưng đâu đó trong tôi, vẫn còn lưu giữ một dòng chảy khác—một dòng thời gian từng cháy đỏ. Và chính nó đã làm nên con người tôi hôm nay.



