Bài viết

Dòng thư không gửi

Hà Tĩnh24/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh có thói quen viết.

Không phải nhật ký.

Cũng không phải thư gửi ai đó cụ thể.

Chỉ là những dòng chữ ghi lại điều anh không thể nói thành lời.

Anh viết vào những lúc yên hiếm hoi.

Khi không có gì thúc ép.

Khi không có ai bên cạnh.

Anh viết về những điều đã thấy.

Những điều không thể kể lại.

Và cả những điều chưa kịp xảy ra nhưng anh cảm nhận được.

Những tờ giấy được gấp lại.

Cất vào một chiếc túi nhỏ.

Không gửi đi.

Không đọc lại.

Chỉ giữ.

Một lần, một người hỏi:
“Viết để làm gì nếu không gửi?”

Anh nghĩ một lúc.

Rồi trả lời:
“Để không quên rằng mình đã từng cảm thấy.”

Người kia im lặng.

Không hỏi thêm.

Nhiều năm sau, anh mở lại chiếc túi.

Những tờ giấy vẫn còn đó.

Chữ viết có chỗ nhòe.

Có chỗ không còn rõ.

Anh đọc.

Không phải tất cả.

Chỉ vài dòng.

Và chợt nhận ra—
có những điều mình viết ra không phải để người khác hiểu,
mà để chính mình không đánh mất phần đã từng tồn tại.

Anh gấp lại.

Đặt xuống.

Không mang theo nữa.

Không phải vì không cần,
mà vì hiểu rằng—
có những điều đã hoàn thành ngay từ khi chưa được gửi đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn