Bài viết

DÒNG THƯ TRỞ VỀ TỪ KHÓI LỬA

Cần Thơ21/11/2025Nguyễn Huỳnh Kim Hoài (xã Tân Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
DÒNG THƯ TRỞ VỀ TỪ KHÓI LỬA

DÒNG THƯ TRỞ VỀ TỪ KHÓI LỬA

Khi hiện tại công nghệ kết nối với mọi người chỉ trong vài giây, hình ảnh của một bức thư tay dường như càng trở nên quý giá và đặc biệt. Nhưng giữa khói lửa chiến tranh, những bức thư viết tay rất nhiều, mỗi bức thư gửi về từ chiến trường như một ánh sáng nhỏ, niềm hy vọng sống còn. Nếu người ra đi vẫn còn sống trong tâm thức người ở lại, thì họ đã đi về trái tim của những người còn đang sống. Bức thư được trở về từ Thành cổ Quảng Trị của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh ở chiến trường được gìn giữ và làm cảm động đến trái tim đồng bào dân tộc Việt Nam. Đọc thư ta thấy, có một sợi dây vô hình kết nối người ra đi với người ở lại. Liệt sĩ Lê Văn Huỳnh quê ở Kiến Xương, Thái Bình, đã hy sinh trong cuộc chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, mùa hè đỏ lửa năm 1972. Khi đang là sinh viên năm thứ 4 Đại học Bách khoa Hà Nội, theo tiếng gọi của Tổ quốc ông đã tạm biệt giảng đường, tạm biệt người mẹ, người vợ trẻ và quê hương để lên đường chiến đấu ở chiến trường. Sự ra đi của một người lính không phải là trận mưa bão nhất thời mà là cơn mưa ẩm ỉ trong tâm hồn mỗi người Việt Nam.

Bức thư được xem như là bản “di chúc” thiêng liêng của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh, được viết từ chiến trường Thành cổ Quảng Trị trong 81 ngày đêm khói lửa, được gia đình, bạn bè và đồng đội cất giữ và trao tặng cho Bảo tàng Thành Cổ Quảng Trị sau 40 năm. Qua thời gian, Trung tâm Bảo tồn Di tích và Danh thắng tỉnh Quảng Trị đã tiến hành phục chế, sao bản lại bức thư như nguyên bản và tổ chức hành hương về quê hương Kiến Xương (Thái Bình) để trao lại cho gia đình. Bức thư được liệt sĩ Lê Văn Huỳnh dự cảm về ngày mất của mình. Anh viết ngày 11/9/1972, trước ngày anh hy sinh đúng 3 tháng 20 ngày (hy sinh ngày 2/1/1973). Tồn tại sâu trong 10 trang thư hen ố màu là những câu chuyện cảm động về những lời dự cảm về sự ra, những lời gửi đến gia đình, người thân của liệt sĩ. Ngay từ những dòng mở đầu là những lời dự đoán thẳn thắng trước sự hy sinh trên chiến trường khóc liệt . Dòng chữ đơn thuần nhưng thể thiện sự khó khăn, nguy hiểm của mặt trận, cũng khẳng định lòng dũng cảm được tỏ sáng rực rỡ sẵng sàng hy sinh để hoàn thành nhiệm vụ. Tiếp nối dòng chảy cảm xúc là sự nhớ thương da diết những tâm tư , tình cảm sâu nặng chưa được bày tỏ hết . Người chiến sĩ tiết nuối khi chưa làm tròn trách nhiệm đền đáp công ơn nuôi dưỡng với gia đình nhưng anh đã làm tròn nhiệm vụ đất nước.Khi viên đạn xuyên qua trái tim người lính thì nó đã xuyên thẳng vào trái tim người mẹ một nổi đau mang đầy sót thương. Những dòng an ủi động viên cho gia đình rằng khi anh đã sống trọn đời cho Tổ quốc, thì chẳng còn gì phải nuối tiếc. Dù chiến tranh cướp đi hạnh phúc bình dị, tình yêu vẫn sống mãi qua từng lời nhắn nhủ.

Bức thư “gửi tới từ lòng đất”

“Quảng Trị, ngày 11-9-1972

Toàn gia đình kính thương!

Hôm nay con ngồi đây biên vài dòng chữ cuối cùng, phòng khi đã "đi nghiên cứu bí mật trong lòng đất", thì gia đình khỏi thấy đó là điều đột ngột.

Mẹ kính mến! Thư này tới mẹ là con đã đi xa rồi. Chắc mẹ đau buồn lắm. Lớn lên trong vòng tay mẹ từ khi còn trứng nước, chưa kịp báo đáp công ơn sinh thành to lớn đó của mẹ, thì đứa con út của mẹ đã phải đi thăm bố con rồi. Thư này tới tay mẹ chắc mẹ buồn lắm… Lòng mang nặng đẻ đau giọt máu đào hơn ao nước lã, lá vàng còn ở trên cây mà lá xanh rụng xuống. Trời ơi hỡi trời… con của mẹ đã đi xa, để lại cho mẹ nỗi buồn nhất trên đời.

Con rất hiểu đời mẹ đã khổ nhiều, nay bao kì vọng nuôi con khôn lớn, xong vì đất nước có chiến tranh, thì mẹ ơi, hãy lau nước mắt cho đời trẻ, hãy sống đến ngày đón mừng chiến thắng. Con đi, mẹ ở lại trăm tuổi bạc đầu. Coi như con lúc nào cũng ở bên mẹ, mẹ đừng buồn cho linh hồn con thoải mái bay đi…Thôi nhé, mẹ đừng buồn, coi như con đã sống trọn đời cho Tổ quốc mai sau.”

Em yêu thương. Mọi lá thư đến với em đều là nguồn động viên em khi xa anh. Song, lá thư này đến tay em sẽ là nỗi buồn lớn nhất…Chúng ta sống với nhau chưa được bao lâu, thì chiến tranh đã cướp đi của em biết bao yêu thương, trìu mến. Người ta lấy chồng thì được chiều chuộng mọi điều. Em chưa được hưởng diễm phúc ấy đã phải xa anh…

Sau này hòa bình lập lại, nếu có điều kiện vào Nam, hãy mang hài cốt anh về. Đường đi như sau: Đi tàu vào thị xã Quảng Trị, qua sông Thạch Hãn là nơi anh đã hy sinh khi đưa hàng qua sông vào ngày 2-1-1973. Từ thị xã qua cầu, ngược trở lại, hỏi thăm thôn Nhan Biều. Em cứ đi đến đó, tính xuôi theo dòng nước thì ở cuối làng. Đến đó sẽ tìm thấy tấm bia ghi tên anh đục trên mảnh tôn. Mộ anh ở đó… Em sẽ đọc lá thư này cho mọi người trong gia đình nghe trong buổi lễ truy điệu anh. Cho anh gửi lời chúc sức khỏe tất cả những người quen thuộc trên quê hương trong buổi truy điệu lịch sử này….Thôi nhé, mẹ đừng buồn, coi như con đã sống trọn đời cho Tổ quốc mai sau.”

Ý nghĩa của bức thư

Sự đối diện với cái chết một cách bình thản: Người viết đã chuẩn bị tinh thần trước cái chết, thậm chí gọi đó là “đi nghiên cứu bí mật trong lòng đất”.Điều này thể hiện sự dũng cảm và chấp nhận cái chết như một phần tất yếu của cuộc sống, nhất là trong bối cảnh chiến tranh. Nó gửi gắm thông điệp rằng mỗi con người nên sống trọn vẹn và bình thản trước những biến cố lớn của đời mình

Tinh thần trách nhiệm và ý thức lịch sử: Bức thư không chỉ nhắn nhủ gia đình mà còn hướng đến Tổ quốc, với câu: “con đã sống trọn đời cho Tổ quốc mai sau.” Người lính đặt trách nhiệm với lịch sử và dân tộc lên trên tình riêng, thể hiện sự gắn bó giữa cá nhân và vận mệnh đất nước. Đây là thông điệp mạnh mẽ về lòng yêu nước, tinh thần hy sinh vì sự nghiệp chung.

Biểu tượng của nỗi mất mát chung: Lá thư không chỉ là nỗi đau của riêng người viết hay gia đình mà còn thể hiện nỗi đau của cả một thế hệ sống trong chiến tranh: mất người thân, gián đoạn tình yêu, hy sinh tuổi trẻ. Nhìn từ góc độ này, bức thư là biểu tượng cho nỗi đau và mất mát của cộng đồng trong chiến tranh, chứ không chỉ là câu chuyện cá nhân.

Lòng nhân văn và sự chu đáo đến tận cùng: Việc hướng dẫn tìm mộ, nhắn nhủ mẹ và người yêu không buồn, và gửi lời chúc sức khỏe đến mọi người là sự quan tâm, yêu thương kéo dài ngay cả sau khi chết. Điều này cho thấy con người có thể để lại những giá trị tinh thần lâu dài, vượt lên trên cái chết, qua tình cảm, lời nói và hành động.

Lời nhắc về giá trị hòa bình: Gián tiếp, bức thư nhắc nhở người đọc về giá trị của hòa bình: những gì người lính phải hy sinh chỉ để người khác có thể sống, lớn lên và đón chiến thắng. Khiến người đọc phải suy ngẫm về giá trị của từng phút giây bình yên trong đời sống.

Giá trị lịch sử: Lá thư là di vật quý, chứng minh sự hy sinh can trường của một thế hệ lính trẻ, đồng thời là nguồn cảm hứng cho thế hệ sau

Sau này, hài cốt liệt sĩ Lê Văn Huỳnh được quy tập tại Nghĩa trang liệt sĩ xã Hồng Thái, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình (cũ), nay là xã Trà Giang, tỉnh Hưng Yên.

Kết nối quá khứ - hiện đại

Ngày nay, khi công nghệ hiện đại cho phép con người nối nhau chỉ trong chốc lát, những tin nhắn hay email tiện lợi nhưng vô hình trước sức sống và sự chân thành của những dòng chữ viết tay. Bức thư tay vẫn là biểu tượng tinh thần bất diệt, nơi lưu giữ từng nhịp đập của trái tim, từng nỗi nhớ, niềm thương và những lời nhắn nhủ run rẩy của người đi xa. Mỗi nét chữ, từng dòng giấy mang theo hơi ấm, tình cảm và sự hiện diện rõ ràng của con người, khiến người nhận cảm nhận được sự sống còn trong ký ức và tình yêu thương vượt thời gian. Nó nhắc chúng ta về quá khứ bi tráng, nơi tuổi trẻ cháy rực mà chưa kịp trọn vẹn, nơi mỗi dòng thư là niềm an ủi, hy vọng duy nhất giữa khói lửa chiến tranh. Đồng thời, bức thư tay khiến chúng ta trân trọng hơn những giá trị giản dị nhưng chân thành trong cuộc sống hôm nay, hiểu sâu hơn về lịch sử dân tộc, về những hy sinh cao cả của tuổi trẻ, và nuôi dưỡng lòng biết ơn, niềm tự hào với truyền thống yêu nước – những giá trị tinh thần trường tồn mà bất cứ tiện nghi hiện đại nào cũng không thể thay thế. Thế hệ trẻ hôm nay mang trên vai trách nhiệm ghi nhớ quá khứ và gìn giữ giá trị hòa bình mà cha anh đã phải đánh đổi bằng tuổi trẻ và máu xương. Chúng ta không chỉ học về những hy sinh, mất mát của các thế hệ trước mà còn phải trân trọng hòa bình, phát huy truyền thống yêu nước, nuôi dưỡng lòng nhân ái và tinh thần đoàn kết. Mỗi người trẻ là một nhịp cầu nối giữa quá khứ và hiện tại: giữ gìn ký ức, kể lại câu chuyện của những bức thư tay, truyền cảm hứng từ lòng dũng cảm, từ tình thương và hy vọng sống còn. Trách nhiệm ấy không chỉ là biết ơn lịch sử, mà còn là hành động để xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn, góp phần vào tương lai của dân tộc, để tuổi trẻ hôm nay không phụ lòng những người đã ngã xuống, và để hòa bình thực sự trở thành giá trị bền vững.

“Đò lên Thạch Hãn ơi… chèo nhẹ

Đáy sông còn đó bạn tôi nằm

Có tuổi hai mươi thành sóng nước

Vỗ yên bờ, mãi mãi ngàn năm”

(Lời người bên sông – Lê Bá Dương)

Giữa khói lửa chiến tranh, khi những tiếng súng và bom đạn như muốn xóa nhòa mọi ký ức, một bức thư tay trở về từ chiến trường mang theo cả tuổi trẻ, cả nỗi nhớ thương và cả niềm hy vọng mong manh nhưng kiên cường. Từng dòng chữ run rẩy trên giấy như nhịp đập của trái tim người ra đi, nhắc nhở rằng dù thân xác chưa trở về, tình cảm và ký ức vẫn còn hiện hữu trong tim gia đình, trong trái tim những người ở lại. Bức thư ấy là ánh sáng giữa đêm tối, là lời nhắn nhủ rằng tuổi hai mươi chưa trọn vẹn. Hoà bình không phải là điều tự nhiên mà có, mà là kết quả của những hy sinh, mất mát và đau thương không thể đo đếm. Mỗi viên đạn, mỗi trận chiến, mỗi giọt máu của tuổi trẻ đã rơi xuống đều đánh đổi cho ngày hôm nay, cho sự bình yên mà chúng ta đang được hưởng. Chính vì vậy, từng phút giây hòa bình trở nên quý giá hơn bao giờ hết, khiến con người trân trọng từng hơi thở, từng mối quan hệ và từng khoảnh khắc sống. Bức thư tay gửi từ chiến trường càng làm nổi bật cái giá ấy, tất cả đều là minh chứng cho một hòa bình phải trả bằng máu và tuổi trẻ, để hôm nay những người còn sống biết trân trọng, biết ơn và gìn giữ hòa bình với tất cả trách nhiệm và tình thương./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn