ĐỐT BẢN KIỂM ĐIỂM, HẠ QUYẾT TÂM ĐÁNH MỸ
ĐỐT BẢN KIỂM ĐIỂM, HẠ QUYẾT TÂM ĐÁNH MỸ
Vào buổi chiều ngày 7-12-1965, trong không khí chiến thắng còn nóng hổi sau trận Ia Đrăng, Cơ quan Chính trị Mặt trận Tây Nguyên tổ chức gặp mặt một số dũng sĩ diệt Mỹ tiêu biểu của Trung đoàn 66. Bữa cơm thân mật với sự hiện diện của Tư lệnh kiêm Chính ủy Mặt trận Thiếu tướng Chu Huy Mân (sau này là Đại tướng) và Chủ nhiệm Chính trị mặt trận Đặng Vũ Hiệp (sau này là Thượng tướng) diễn ra đầm ấm, tiếng cười xen giữa tiếng thìa bát khua nhẹ trên nền rừng sâu.
Sáng hôm sau, tin báo “một dũng sĩ đào ngũ” khiến cả cơ quan sửng sốt. Đồng chí bỏ đi ấy chính là N.T.C., người vừa lập chiến công diệt 12 lính Mỹ trong trận ngày 14-11. Khi hay tin, đồng chí Chu Huy Mân chỉ trầm ngâm rồi nhẹ nhàng phân tích, rằng C. còn trẻ, tinh thần chưa ổn định và có thể bị ám ảnh bởi những giờ phút sinh tử. Ông không trách móc, không nổi nóng, chỉ dặn dò: “Phải tìm bằng được, nhưng gặp rồi tuyệt đối không mắng mỏ, chỉ ân cần động viên”.Quả thật, vài ngày sau, tổ công tác đã gặp được C. bên bờ sông Bạc. Chỉ bằng những lời hỏi han, chia sẻ chân tình, họ đã đưa anh trở về đơn vị.Từ sự việc này, Đảng ủy Mặt trận Tây Nguyên chủ trương mở một đợt chỉnh huấn lớn nhằm củng cố toàn diện tinh thần bộ đội. Từ ngày 25-12-1965 đến 5-1-1966, hàng trăm cán bộ trung, cao cấp cùng ngồi lại, nói hết những vướng mắc trong lòng: nỗi nhớ nhà, sự mệt mỏi, những phút dao động trước thử thách. Đó là một cuộc đấu tranh tư tưởng thật sự, nơi mỗi người đối diện với chính mình để chọn lựa.Những buổi thảo luận kéo dài, có lúc sôi nổi, có lúc tranh luận đến đỏ mặt, nhưng càng về cuối, tinh thần lạc quan càng bừng lên như lửa rừng mùa khô. Ai cũng hiểu rằng sức mạnh chiến đấu không chỉ đến từ súng đạn mà trước hết từ ý chí không khuất phục.Khoảnh khắc đáng nhớ nhất đến khi kết thúc đợt học tập. Trước hàng trăm cán bộ, Thiếu tướng Chu Huy Mân giơ cao một tập giấy dày những bản kiểm điểm mà ai cũng tự tay viết ra, đầy trăn trở, đầy quyết tâm. Ông nói chậm rãi, dứt khoát: “Đây là những bản kiểm điểm của các đồng chí tôi đọc và thấy các đồng chí đã tự phê bình một cách nghiêm khắc trách nhiệm chính trị của mình trước Đảng và mỗi người đều có phương hướng phấn đấu cụ thể, thiết thực nên không cần phải giữ lại nó nữa. Tôi tuyên bố đốt tất cả những bản kiểm điểm này”.Rồi ông châm lửa. Ngọn lửa đỏ rực nuốt dần từng trang giấy, như nuốt đi sự do dự, như trút hết mọi nỗi nặng lòng để bước vào chặng đường mới. Khi tờ giấy cuối cùng cháy thành tro, ông mời các chính ủy Trung đoàn 66, 33, 320 lên, trao cho mỗi người một sợi dây thừng - biểu tượng của quyết tâm trói tù binh Mỹ trong những trận đánh sắp tới.Tiếng vỗ tay vang dội khắp cánh rừng. Từ tro tàn của bản kiểm điểm, ý chí đánh Mỹ càng rực sáng, vững chãi như những cánh rừng Tây Nguyên mùa khô cháy.



