Dư Âm Tuổi Thanh Xuân
Những dòng hồi ức chân thực về cuộc chiến tàn khốc và sự đấu tranh tâm lý để hòa nhập lại cuộc sống bình thường.
Khói bom đã tan, nhưng dư âm trận đánh ác liệt vẫn đọng lại trong hơi thở người lính già. Những trận pháo kích chấn động, tiếng gầm rú của B52 hay luồng lửa napalm rực sáng góc rừng trở thành ký ức không thể xóa nhòa. Trở về đời thường, tiếng sấm nổ trong cơn mưa giông cũng có thể khiến họ giật mình, theo phản xạ muốn tìm nơi ẩn nấp. Tâm lý thời chiến vẫn ăn sâu vào tiềm thức.
Sự khốc liệt ấy còn hiện hữu qua di chứng chất độc da cam. Biết bao người lính trở về khao khát hạnh phúc giản đơn, để rồi đau đớn khi sinh ra những đứa con không lành lặn. Nỗi đau ấy nghẹn ngào, vắt kiệt sức lực của những người cha từng kiên cường trước đạn thù. Họ phải bước vào cuộc chiến mới trong thời bình - cuộc chiến chống lại nghèo đói và bệnh tật, giành giật sự sống cho con.
Tâm lý học hiện đại gọi đó là hội chứng PTSD, nhưng với lính Cụ Hồ, đó đơn giản là nỗi nhớ chiến tranh. Nỗi nhớ vừa tự hào, vừa xót xa. Họ không tiếc tuổi thanh xuân đã hiến dâng, nhưng đau đớn vì giá của hòa bình quá đắt. Việc chứng kiến đất nước vươn lên từng ngày mang lại niềm an ủi lớn lao, là minh chứng cho sự hi sinh không hề uổng phí của cả thế hệ anh hùng.



