Đứa trẻ giữ kho thóc
Ngày đó, Tẩn Thị Dào mới 12 tuổi đã được giao trông kho thóc của bản. Người lớn đi hết, chỉ còn trẻ con và người già ở lại.
“Thóc là sống còn,” bà nói.
Mỗi đêm, Dào ngủ ngay cạnh kho, tay ôm chiếc gậy tre. Có tiếng động là bật dậy ngay. Có lần, một con thú rừng vào gần, bà hét lớn đến khàn giọng.
“Lúc đó tôi không sợ,” bà cười, “chỉ sợ mất thóc.”
Sau chiến tranh, kho thóc không còn nữa, nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên.
“Ngày ấy, trẻ con cũng phải lớn nhanh,” bà nói.



