Đứa trẻ mang thẻ tre sơ tán
Đứa trẻ mang thẻ tre sơ tán
Tôi lên mười tuổi vào mùa đông năm 1972. Trước đợt rải bom, trường học sơ tán về vùng quê Hà Tây. Mỗi đứa trẻ chúng tôi được phát một chiếc thẻ tre khắc tên, tuổi, địa chỉ đeo trước ngực để nhỡ có lạc hay trúng bom còn có người nhận dạng. Sống xa bố mẹ, đêm đêm nằm dưới mái nhà gianh, nghe tiếng bom vọng về từ phía Hà Nội làm rung rinh cả vách nứa, tôi trùm chăn khóc thầm. Sáng ra, nhìn về phía chân trời Thủ đô thấy những cột khói đen đặc, lòng những đứa trẻ sơ tán lại thắt lại: "Không biết nhà mình có sao không? Bố mẹ có an toàn không?". Chiến tranh trong ký ức tuổi thơ tôi là những ngày đội mũ rơm đi học và những đêm thao thức ngóng về Hà Nội.



