Đứa trẻ năm ấy
Ông Tư sống lặng lẽ bên cây cầu gỗ đã mục. Mỗi buổi chiều, ông ngồi nhìn dòng sông chảy như đang đếm lại thời gian. Năm 1968, chính nơi này, ông từng chứng kiến một trận đánh dữ dội. Ông không phải người trực tiếp chiến đấu, chỉ là người vận chuyển lương thực, nhưng những gì ông thấy đủ ám ảnh cả đời. Ông kể rằng có một người lính trẻ bị thương nặng, vẫn cố giữ chặt lá cờ không buông. Khi cây cầu bị đánh sập, dòng sông nhuộm đỏ. Sau chiến tranh, ông quay lại, cây cầu được dựng lại, nhưng ký ức thì không thể sửa chữa. Mỗi khi có người hỏi, ông chỉ cười buồn: “Cây cầu này không chỉ nối hai bờ, mà còn nối quá khứ với hiện tại.” Người ta gọi ông là nhân chứng sống, nhưng với ông, đó chỉ là một phần đời không thể quên.



