Dùng nhà mình làm kho vũ khí- Trần Phú Cương
Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 1968, lực lượng đặc công, biệt động được giao nhiệm vụ đồng loạt đánh chiếm một số mục tiêu quan trọng ở nội thành. Để đưa lực lượng và vũ khí của ta vào tận hang ổ kẻ thù, nhiều cơ sở trong nhân dân ở nội đô, vùng ven và xung quanh các căn cứ địch đã dùng nhà mình làm kho chứa vũ khí chờ thời cơ sử dụng tiến công địch...
Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 1968, lực lượng đặc công, biệt động được giao nhiệm vụ đồng loạt đánh chiếm một số mục tiêu quan trọng ở nội thành. Để đưa lực lượng và vũ khí của ta vào tận hang ổ kẻ thù, nhiều cơ sở trong nhân dân ở nội đô, vùng ven và xung quanh các căn cứ địch đã dùng nhà mình làm kho chứa vũ khí chờ thời cơ sử dụng tiến công địch, như gia đình chị Nguyễn Thị Hảo, gia đình chị Nguyễn Thị Út. Chị Nguyễn Thị Hảo (đồng đội gọi theo cách thân mật là chị Sáu rau muống) đã bàn bạc cùng chồng làm nhà ở vùng ven đô vừa trồng rau muống để sinh sống, vừa che mắt địch để cất giấu vũ khí. Trong căn nhà của chị tại hẻm 436 đường Lê Văn Duyệt (nay là đường Cách mạng Tháng Tám), chị Sáu đã bới từng thùng đất trong nền nhà, đào hầm dài 2,20m, rộng 1,20m, sâu 1,0m, láng xi măng cẩn thận. Từ năm 1965 đến năm 1968, chị đã cất giấu tại căn hầm này một lượng vũ khí, thuốc nổ khá lớn và trông giữ cẩn thận cho đến Tết Mậu Thân 1968.Chị Nguyễn Thị Út là vợ của chiến sĩ biệt động Trần Phú Cương (Năm Mộc) có một tiệm may đã được sửa lại cho phù hợp với yêu cầu của một kho vũ khí. Nhưng để tiếp cận gần hơn đài phát thanh Sài Gòn, gia đình anh Năm Mộc đã rời nhà về số 65 Nguyễn Bỉnh Khiêm xây kho cất giấu vũ khí với bảng hiệu "Tiệm may Quốc Anh". Đội biệt động số 4 gồm 12 đồng chí do đồng chí Nguyền Văn Tăng, cụm trưởng cụm biệt động 345 chỉ huy đánh chiếm đài phát thanh Sài Gòn, ém quân trong nhà đồng chí Trần Phú Cương. Đêm 30 rạng ngày 31-1, đội lấy vũ khí lên đánh địch. Sau ít phút chiến đấu, đơn vị đã chiếm được mục tiêu, bảo vệ được đài. Nhưng địch phản kích quyết liệt, lực lượng tăng cường không đến kịp theo kế hoạch, nên các chiến sĩ buộc phải dùng bộc phá đánh hỏng các thiết bị phát thanh. Trận chiến đấu kéo dài hơn 3 giờ, các chiến sĩ biệt động đã chiến đấu dũng cảm, kiên cường, giữ mục tiêu, diệt hàng trăm tên địch. Đội phó Trần Phú Cương bị thương nặng vẫn động viên bộ đội xông lên diệt địch, đánh chiếm mục tiêu và đã anh dũng hy sinh. Anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân. Chị Út, khi biết tin chồng hy sinh, nén đau thương tiếp tục làm nhiệm vụ và bảo vệ hai đồng chí còn lại của đội thoát khỏi sự bao vây, truy lùng của địch.



