Dưới Hầm Trú Ẩn-NDC
“Tôi không cầm súng, nhưng chiến tranh vẫn đi qua đời tôi từng ngày.
Những năm ấy, cả làng tôi sống dưới những căn hầm đất. Ban ngày ra đồng, ban đêm chui xuống hầm tránh bom. Có hôm đang ăn cơm, còi báo động vang lên, cả nhà phải bỏ dở bữa, ôm nhau chạy.
Tôi nhớ nhất là một đêm mưa lớn. Bom rơi liên tục, đất đá rung chuyển. Đứa em nhỏ của tôi khóc thét lên vì sợ. Mẹ tôi ôm em, vừa dỗ vừa hát khe khẽ một bài ru. Giữa tiếng nổ, giọng hát ấy như giữ cho chúng tôi còn là con người, chứ không chỉ là những kẻ đang trốn chạy.
Sau chiến tranh, căn hầm ấy không còn nữa. Nhưng mỗi khi trời mưa to, tôi vẫn thấy tim mình thắt lại, như thể ký ức chưa bao giờ rời đi.”



