Cựu chiến binh

Dưới làn đạn năm xưa

Hồi ức của tôi – Nguyễn Văn Sơn, cựu chiến binh

Hải Phòng13/01/2026Nguyễn Thái Anh (Đoàn phường Chu Văn An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Dưới làn đạn năm xưa

Tôi tên là Nguyễn Văn Sơn, sinh năm 1960, hiện sinh sống tại tổ dân phố Trần Hưng Đạo. Những năm tháng tham gia chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đã lùi xa, nhưng với tôi, đó vẫn là quãng đời không thể nào quên – quãng đời của tuổi trẻ gắn liền với chiến trường, bom đạn và sự hy sinh của đồng đội.

Tôi nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi, biên chế về đơn vị bộ binh thuộc Sư đoàn 312, Quân đoàn 1. Sau thời gian huấn luyện, đơn vị tôi được lệnh hành quân vào chiến trường miền Trung, trực tiếp tham gia chiến đấu và giữ chốt tại các khu vực trọng điểm thuộc tỉnh Quảng Trị và Thừa Thiên – Huế – nơi được coi là “túi bom, chảo lửa” trong những năm cuối của cuộc kháng chiến.

Chiến trường nơi tôi từng chiến đấu là những điểm cao, những tuyến phòng ngự sát địch, thường xuyên bị pháo kích và không kích dữ dội. Ban ngày, chúng tôi bám trụ trong hầm hào dã chiến, gia cố công sự, quan sát động tĩnh của địch; ban đêm tổ chức tuần tra, phục kích, đánh trả các đợt lấn chiếm. Mỗi tấc đất giữ được đều phải đổi bằng mồ hôi, máu và cả sinh mạng của đồng đội.

Tôi còn nhớ rõ những tháng ngày chiến đấu ác liệt tại khu vực đường 9 – Nam Lào, khi đơn vị tôi nhận nhiệm vụ phối hợp giữ vững tuyến phòng thủ, bảo vệ hành lang chiến lược. Địch liên tục dùng máy bay B52 rải thảm bom, mặt đất rung chuyển, hầm hào sập xuống chỉ trong tích tắc. Có những đêm, chúng tôi vừa chiến đấu, vừa đào bới cứu thương trong ánh pháo sáng chập chờn, giữa tiếng bom nổ dồn dập không dứt.

Cuộc sống của người lính nơi chiến trường vô cùng thiếu thốn. Lương thực chủ yếu là gạo sấy, lương khô; nước uống phải chắt chiu từng ngụm. Sốt rét rừng, vắt, muỗi luôn rình rập, nhưng không ai rời vị trí. Trong hoàn cảnh ấy, tình đồng chí, đồng đội trở thành chỗ dựa tinh thần lớn nhất. Chúng tôi nhường nhau từng viên thuốc, thay nhau cõng thương binh, quyết không bỏ lại ai phía sau, dù trong tình huống nguy hiểm nhất.

Có những trận đánh, đơn vị tôi chịu tổn thất nặng nề. Nhiều đồng đội đã anh dũng hy sinh ngay bên cạnh tôi, khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người chỉ kịp nhắn gửi vài lời cho gia đình trước lúc nhắm mắt. Những hình ảnh ấy khắc sâu trong tâm trí tôi, trở thành nỗi đau không bao giờ nguôi, nhưng cũng là động lực để tôi và những người còn sống tiếp tục chiến đấu đến cùng.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, tôi xuất ngũ trở về quê hương, mang theo ký ức của một thời hoa lửa. Trở lại đời sống thường nhật, tôi luôn tự nhắc mình phải sống xứng đáng với những đồng đội đã ngã xuống. Với tôi, quãng đời làm người lính trong Sư đoàn 312, chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị – Thừa Thiên Huế không chỉ là một chặng đường lịch sử, mà còn là phần máu thịt của chính cuộc đời mình.

Giờ đây, khi kể lại những câu chuyện ấy, tôi không nhằm nhắc đến đau thương, mà mong thế hệ sau hiểu rằng: hòa bình hôm nay là thành quả của biết bao sự hy sinh thầm lặng. Những người lính như chúng tôi đã đi qua chiến tranh với niềm tin giản dị nhưng kiên định – vì độc lập, tự do của Tổ quốc, dù phải đánh đổi bằng cả tuổi thanh xuân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn