Cựu chiến binh

DƯỚI LÀN MƯA ĐẠN

Nguyễn Tuấn Tú

Hải Phòng22/08/2026xã Hà Đông (Xã Hà Đông)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống rất nhanh trên chiến trường.

Cánh rừng chìm trong bóng tối, chỉ còn những âm thanh dồn dập vọng lại từ phía xa. Những người lính ngồi sát bên nhau, kiểm tra lại trang bị và chờ lệnh.

Không ai biết ngày mai mình sẽ ở đâu.

Nhưng tất cả đều hiểu nhiệm vụ phía trước sẽ vô cùng khó khăn.

Trong hàng ngũ ấy có Tuấn, một chiến sĩ vừa tròn hai mươi tuổi.

Tuấn quê ở một làng nhỏ ven sông. Ngày nhập ngũ, mẹ chỉ đưa cho anh một chiếc khăn tay và dặn:

– Con nhớ giữ gìn sức khỏe. Hòa bình thì về với mẹ.

Tuấn cười:

– Con nhớ rồi.

Chiếc khăn ấy theo anh suốt những năm tháng chiến đấu.

Gần sáng, đơn vị nhận lệnh tiến lên.

Những người lính nhanh chóng vào vị trí.

Phía trước là trận địa.

Phía sau là quê hương.

Tuấn nhìn người đồng đội bên cạnh.

– Sẵn sàng chưa?

Người bạn gật đầu:

– Sẵn sàng.

Rồi tiếng súng vang lên.

Cả khu rừng như rung chuyển.

Những người lính tiến về phía trước, phối hợp và hỗ trợ lẫn nhau giữa những giờ phút căng thẳng.

Trong khoảnh khắc ấy, mỗi người đều hiểu rằng phía trước là thử thách, nhưng phía sau mình là đồng đội.

Không ai muốn bỏ lại ai.

Trận đánh kéo dài.

Tuấn cùng đồng đội giữ vững vị trí được giao.

Giữa những phút giây căng thẳng, anh bất chợt nhớ đến mẹ.

Nhớ mái nhà cũ.

Nhớ cây cau trước sân.

Nhớ tiếng mẹ gọi mỗi buổi sáng.

Anh tự nhủ:

“Mình phải trở về.”

Không phải chỉ vì lời hứa với mẹ.

Mà còn vì anh muốn được nhìn thấy quê hương trong những ngày không còn chiến tranh.

Bên cạnh Tuấn, người đồng đội thân thiết tên Sơn vẫn luôn động viên mọi người.

Sơn lớn hơn Tuấn vài tuổi.

Trước ngày lên đường, Sơn từng nói:

– Sau này hòa bình, tao sẽ đưa mày về quê tao chơi.

Tuấn cười:

– Nhất định nhé.

Nhưng giữa trận đánh hôm ấy, Sơn đã không thể tiếp tục cùng đơn vị.

Tuấn lặng người.

Anh giữ lấy kỷ vật của người bạn và tiếp tục nhiệm vụ.

Trong những giờ phút ấy, anh hiểu rằng mỗi bước chân của mình đều mang theo cả phần tuổi trẻ của những người đã nằm lại

Đến chiều, trận đánh kết thúc.

Khói đã tan dần.

Những người còn lại lặng lẽ kiểm tra quân số.

Có người bị thương.

Có những vị trí trống không thể lấp đầy.

Tuấn ngồi bên một gốc cây, lấy chiếc khăn mẹ đưa ngày nào ra.

Chiếc khăn đã cũ.

Anh nhìn nó thật lâu.

Rồi anh cất lại vào túi áo.

Anh biết mình vẫn phải bước tiếp.

Nhiều tháng sau, chiến tranh kết thúc.

Tuấn trở về.

Mẹ đứng trước cổng đợi con.

Vừa nhìn thấy anh, bà không nói gì mà chỉ ôm lấy con.

Tuấn cúi đầu vào vai mẹ.

Bao nhiêu năm tháng chiến trường dường như tan đi trong khoảnh khắc ấy.

Mẹ hỏi:

– Con có mệt không?

Anh lắc đầu.

– Con về rồi mẹ ạ.

Nhưng trong lòng anh vẫn có những người bạn chưa thể trở về.

Nhiều năm sau, Tuấn trở lại chiến trường xưa.

Cánh rừng ngày trước đã xanh trở lại.

Những con đường từng in dấu chân người lính nay đã trở nên bình yên.

Anh đứng trước nơi đồng đội từng chiến đấu.

Không còn tiếng súng.

Chỉ có tiếng gió và tiếng chim.

Tuấn đặt một bó hoa xuống.

Rồi khẽ nói:

– Chúng tôi đã về.

– Quê hương bình yên rồi.

Anh đứng rất lâu.

Chiến tranh đã lùi xa.

Nhưng những người từng đi qua dưới làn mưa đạn sẽ không bao giờ quên những năm tháng ấy.

Họ nhớ những người đồng đội.

Nhớ những lời hẹn.

Nhớ những mái nhà phía sau.

Và nhớ cả những khoảnh khắc mà sự sống và mất mát chỉ cách nhau trong gang tấc.

Nhưng hơn hết, họ hiểu giá trị của hòa bình.

Bởi hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ của biết bao người.

Dưới làn mưa đạn, họ đã không quay lưng.

Họ bước về phía trước, mang theo niềm tin rằng một ngày nào đó, tiếng súng sẽ im, những người lính sẽ trở về và quê hương sẽ lại bình yên.

Và ngày ấy đã đến.

Chỉ tiếc rằng...

Không phải tất cả những người đã ra đi đều có thể trở về.

Những người ở lại tiếp tục sống, tiếp tục kể câu chuyện của đồng đội mình.

Để những người đã nằm xuống không chỉ được nhớ bằng một cái tên trên bia đá, mà còn được nhớ bằng cả một tuổi trẻ đã từng sống, từng ước mơ và từng chiến đấu vì quê hương

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn