Mẹ Việt Nam Anh hùng

“DƯỚI MƯA BOM, CON ĐƯỜNG VẪN MỞ”

Tháng 5/1967, khi còn rất trẻ, bà Lê Thị Huyền tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Bà thuộc đơn vị C328-N63, làm nhiệm vụ trên tuyến đường 15A, đoạn từ Truông Bồn đi Nam Đàn. Công việc chủ yếu là sửa đường, san lấp hố bom, bảo đảm giao thông trong điều kiện máy bay địch liên tục đánh phá.

Hải Phòng08/09/2026Xã Quỳ Châu (Đoàn xã Quỳ Châu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, trên những cung đường miền Trung, chiến tranh ngày càng khốc liệt.

Mỗi ngày, những đoàn xe vẫn nối nhau hướng về phía trước.

Nhưng để một chiếc xe có thể đi qua, phía sau nó là biết bao con người đang âm thầm giữ đường.

Trong số đó có những cô gái tuổi đôi mươi.

Lê Thị Huyền, quê Thanh Chương, Nghệ An, là một người như thế.

Tháng 5 năm 1967, bà tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong.

Từ một cô gái quê, bà bước vào một cuộc sống hoàn toàn khác.

Đơn vị của bà được giao nhiệm vụ trên tuyến 15A, từ Truông Bồn đi Nam Đàn – một tuyến giao thông quan trọng trong những năm chiến tranh.

Công việc mỗi ngày nghe tưởng như rất đơn giản:

Đường bị bom phá thì sửa.
Hố bom xuất hiện thì san.
Đất đá vùi lấp mặt đường thì dọn.

Nhưng tất cả những công việc ấy đều phải thực hiện dưới bom đạn.

Có khi tiếng máy bay vừa xa, những người thanh niên xung phong đã nhanh chóng chạy ra mặt đường.

Không ai biết trận bom tiếp theo sẽ rơi xuống đâu.

Không ai biết mình có thể trở về sau buổi làm việc hay không.

Nhưng họ vẫn làm.

Bởi phía sau họ là những đoàn xe đang chờ.

Mỗi phút con đường bị tắc là mỗi phút hàng hóa, lương thực và vũ khí không thể đến chiến trường.

Vì thế, đường phải thông.

Đó là mệnh lệnh.

Cũng là trách nhiệm mà những cô gái trẻ tự nguyện nhận về mình.

Một lần bom đánh xuống

Hãy thử hình dung một buổi chiều trên tuyến đường 15A.

Mặt đường vừa được sửa lại.

Đất đá còn mới.

Một đoàn xe chuẩn bị đi qua.

Bất chợt tiếng máy bay xuất hiện.

Mọi người nhanh chóng tìm nơi trú ẩn.

Rồi tiếng bom vang lên.

Mặt đất rung chuyển.

Khói bụi phủ kín con đường.

Khi tiếng bom tạm ngớt, những người thanh niên xung phong lại trở ra.

Trước mắt họ là những hố bom mới.

Con đường lại bị chia cắt.

Không có thời gian để sợ hãi.

Cuốc, xẻng được đưa ra.

Đất đá được xúc lên.

Hố bom từng bước được lấp lại.

Những bàn tay trẻ tuổi tiếp tục công việc.

Một người làm.

Hai người làm.

Rồi cả đơn vị cùng làm.

Cho đến khi con đường đủ điều kiện để xe tiếp tục đi.

Những hình ảnh ấy đã trở thành ký ức không thể quên của một thế hệ thanh niên xung phong.

“Chúng tôi chỉ nghĩ phải hoàn thành nhiệm vụ”

Điều đáng quý ở những người như bà Huyền là họ thường không kể về mình bằng những lời lớn lao.

Họ không tự nhận mình là anh hùng.

Họ chỉ nói rằng khi ấy ai cũng làm như vậy.

Đất nước có chiến tranh.

Thanh niên lên đường.

Đường bị bom phá thì thanh niên xung phong sửa đường.

Đồng đội gặp khó khăn thì cùng nhau giúp đỡ.

Những điều tưởng bình thường ấy, khi đặt trong hoàn cảnh chiến tranh, lại trở thành những hành động đầy quả cảm.

Bà Huyền đã trải qua những năm tháng như thế từ năm 1967 cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.

Sau chiến tranh

Chiến tranh kết thúc.

Những tiếng bom dần lùi xa.

Những con đường năm xưa được xây dựng lại.

Những người thanh niên xung phong trở về với cuộc sống đời thường.

Bà Lê Thị Huyền cũng tiếp tục công tác và sau này dành nhiều thời gian cho hoạt động của Hội Cựu Thanh niên xung phong, chăm lo cho đồng đội có hoàn cảnh khó khăn.

Từ người từng đứng giữa tuyến lửa, bà trở thành người đi tìm và sẻ chia với những đồng đội năm xưa.

Chiến tranh đã kết thúc, nhưng tình đồng đội thì vẫn còn.

Có lẽ đó chính là điều đẹp nhất mà những người lính và thanh niên xung phong mang theo sau chiến tranh.

Lời kết

Có những người đã hy sinh trong chiến tranh.

Có những người trở về nhưng mang theo những vết thương không bao giờ lành.

Và cũng có những người như bà Lê Thị Huyền – trở về từ tuyến lửa, rồi dành phần đời còn lại để kể cho thế hệ sau nghe về đồng đội và những năm tháng không thể nào quên.

Ngày hôm nay, chúng ta đi trên những con đường rộng rãi, bình yên.

Nhưng ít ai biết rằng có những con đường đã từng được mở bằng mồ hôi, máu và tuổi trẻ của cả một thế hệ.

Bởi vậy, mỗi khi nhắc đến những người thanh niên xung phong năm xưa, chúng ta không chỉ nhắc về quá khứ.

Chúng ta đang nhắc về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự cống hiến không đòi hỏi đền đáp.

Bom có thể phá một đoạn đường, nhưng không thể phá được ý chí của những con người quyết tâm giữ đường.

Đó chính là tinh thần của “Thời hoa lửa” – một thời tuổi trẻ đã sống hết mình vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn