ĐƯỜNG RAY KHÔNG ĐƯỢC PHÉP ĐỨT
ĐƯỜNG RAY KHÔNG ĐƯỢC PHÉP ĐỨT
ĐƯỜNG RAY KHÔNG ĐƯỢC PHÉP ĐỨT
Có những con đường được làm bằng bê tông.
Có những con đường được làm bằng nhựa.
Nhưng trong những năm chiến tranh, có một con đường được nối bằng mồ hôi, máu và tuổi xuân của những người con gái.
Đó là những đoạn đường sắt qua Thanh Hóa, Vinh, Nghĩa Đàn.
Nguyễn Thị Bằng là một trong những cô gái thuộc Đội Thanh niên xung phong 404 làm nhiệm vụ trên tuyến đường ấy.
Công việc của họ tưởng như rất đơn giản:
Đặt từng thanh ray.
Chỉnh từng đoạn đường.
San từng mét đất.
Nhưng phía trên đầu họ là máy bay.
Và mỗi tiếng còi báo động đều có thể biến công trường thành một trận địa.
Có hôm, bom vừa ngừng, đất đá còn chưa hết rung, những cô gái đã lại chạy ra.
Người kiểm tra đường.
Người sửa ray.
Người đào đất.
Người nhặt từng mảnh sắt văng ra sau trận bom.
Không ai được phép chờ đến ngày mai.
Bởi một đoàn tàu đang chờ.
Phía sau đoàn tàu là hàng hóa, là lương thực, là những thứ cần được đưa đến nơi chiến trường đang nóng bỏng.
Nếu đường ray đứt, chuyến tàu dừng lại.
Nếu chuyến tàu dừng lại, phía trước sẽ thiếu đi những thứ mà người lính đang cần.
Vì vậy, những cô gái tuổi đôi mươi lại cúi xuống.
Đôi bàn tay nhỏ bé đặt từng thanh ray vào vị trí.
Có khi làm suốt đêm.
Có khi vừa làm vừa nghe tiếng bom vọng lại từ xa.
Họ không có những khoảnh khắc hào hùng như trong những trận đánh lớn.
Chỉ có những ngày lặp đi lặp lại giữa đất đá, tiếng máy bay và tiếng cuốc xẻng.
Nhưng chính những ngày bình dị ấy đã giữ cho một mạch giao thông không bị đứt.
Nguyễn Thị Bằng sau này được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 1969.
Nhìn lại, có lẽ điều đáng nhớ nhất không phải là danh hiệu.
Mà là hình ảnh những cô gái cúi xuống bên đường ray năm nào.
Họ đặt một thanh ray.
Rồi thêm một thanh nữa.
Để đoàn tàu tiếp tục đi.
Để những người ở phía trước biết rằng phía sau họ vẫn có một hậu phương đang không ngừng chuyển động.
Chiến tranh có thể phá một con đường trong một phút.
Nhưng có một thế hệ đã dành cả tuổi trẻ để nối nó lại.



