Đường rừng không dấu mốc
Người lính phải dựa vào trí nhớ, vào kinh nghiệm, và cả cảm giác để đi tiếp. “Đi nhiều rồi thành quen, như có bản đồ trong đầu,” bác nói.
Bác Phạm Văn Quý, cựu chiến binh phường Hồng Bàng, kể rằng có những con đường trong rừng không hề có dấu mốc.
Người lính phải dựa vào trí nhớ, vào kinh nghiệm, và cả cảm giác để đi tiếp.
“Đi nhiều rồi thành quen, như có bản đồ trong đầu,” bác nói.
Nhưng cũng có lúc lạc đường, phải vòng lại, mất rất nhiều thời gian.
Sau chiến tranh, khi đi trên những con đường có biển chỉ dẫn rõ ràng, bác vẫn thấy lạ.
“Ngày xưa, chỉ cần sai một hướng là có thể rất nguy hiểm,” bác nhớ lại.



