Anh hùng Lực lượng vũ trang

Dương Trúc Anh - Chi Đoàn 11B5 , Đoàn trường THPT Sông Công

Biệt động Sài Gòn - Nguyễn Thanh Xuân (Bảy Bê)

Thái Nguyên06/07/2026Dương Trúc Anh (phường Sông Công)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong số những huyền thoại của lực lượng Biệt động Sài Gòn, người ta thường nhớ đến trận đánh cư xá Brink (vào đêm Giáng sinh năm 1964) như một đòn giáng sấm sét ngay giữa lòng đô thành. Người trực tiếp chỉ huy và kích nổ quả bom năm ấy chính là Nguyễn Thanh Xuân (biệt danh Bảy Bê).Nhưng đằng sau ánh hào quang của chiến công, có một câu chuyện đời thường ít ai biết về sự mưu trí, thần thái "tỉnh bơ" của ông trước họng súng kẻ thù, và cả một mối tình thầm lặng nuôi dưỡng ý chí người chiến sĩ.Quả bom 200kg và chiếc xe "chết máy" giữa Sài GònCuối năm 1964, Bộ chỉ huy Biệt động Sài Gòn giao nhiệm vụ cho đội của Bảy Bê phải đánh một đòn đau vào cơ quan đầu não của sĩ quan Mỹ. Mục tiêu được chọn là cư xá Brink — một tòa nhà kiên cố, canh phòng cẩn mật ngay cạnh rạp hát Rex.Để đưa được khối chất nổ hơn 200kg vào một nơi đầy lính gác như vậy, Bảy Bê và đồng đội (trong đó có chiến sĩ Nguyễn Văn Hòa) đã phải cải trang thành tài xế và sĩ quan của quân đội Sài Gòn, sử dụng một chiếc xe du lịch cũ kỹ.Căng thẳng nhất là khoảnh khắc chiếc xe chở đầy thuốc nổ tiến vào cổng cư xá. Gặp hiến binh gác cổng, Bảy Bê không hề biến sắc. Ông hạ kính xe, nói giọng miền Nam rặt, đầy vẻ hách dịch của một tay lái xe cho sếp lớn:"Xe của Đại tá đến gặp cố vấn Mỹ có việc gấp. Cho qua lẹ để trễ giờ!"Sự tự tin, tỉnh bơ của ông khiến tên lính gác tưởng thật, lười kiểm tra giấy tờ rồi khoát tay cho xe vào bãi đậu ngầm bên dưới tòa nhà. Sau khi cài đặt xong đồng hồ hẹn giờ, hai ông lẳng lặng rút lui.Nhưng người tính không bằng trời tính. Khi ra đến ngoài phố chuẩn bị lên xe máy thoát thân, chiếc xe bỗng nhiên... dở chứng chết máy. Giữa trung tâm Sài Gòn đầy cảnh sát và mật vụ, kim đồng hồ quả bom thì đang nhảy tích tắc, chiếc xe máy của họ đạp hoài không nổ. Bảy Bê kể lại, lúc đó tim ông đập nhanh như đánh trống, nhưng mặt ngoài vẫn phải giả vờ cáu kỉnh, vừa đạp xe vừa chửi thề vài câu để đánh lạc hướng những người xung quanh. May mắn thay, đến cú đạp thứ mười mấy, tiếng động cơ nổ giòn. Họ phóng vút đi, và chỉ mươi phút sau, một tiếng nổ rung chuyển cả Sài Gòn tiễn đưa hàng chục sĩ quan Mỹ.Mối tình "không lời hẹn ước" thời hoa lửaCó một câu chuyện khác dịu dàng hơn trong cuộc đời hoạt động đầy máu và lửa của Bảy Bê. Để hoạt động hợp pháp trong lòng địch, các chiến sĩ biệt động thường phải lập "gia đình giả" để làm bình phong. Bảy Bê được tổ chức sắp xếp ở chung nhà với một nữ giao liên tên là chị Chính.Hằng ngày, họ đóng vai một cặp vợ chồng nghèo lo toan cuộc sống. Chị Chính đi chợ, nấu cơm, giặt giũ và khéo léo giấu tài liệu mật vào giỏ xách. Bảy Bê đi làm, tối về lại cùng chị bàn tính kế hoạch tác chiến. Sống chung dưới một mái nhà, đối mặt với cái chết cận kề mỗi ngày, giữa hai người nảy sinh một tình cảm thiêng liêng, vượt lên trên cả tình đồng chí. Họ thương nhau, nhưng tuyệt nhiên không ai dám mở lời, vì họ biết, ngày mai bước ra đường, rất có thể một trong hai người sẽ không bao giờ trở về nữa.Trước đêm đi đánh trận cư xá Brink, chị Chính chuẩn bị cho ông một bữa cơm tươm tất hơn ngày thường. Chị không hỏi ông đi đâu, làm gì (đó là nguyên tắc bí mật), nhưng ánh mắt chị nhìn ông đầy lo âu và nghẹn ngào. Đêm đó, Bảy Bê chỉ nói một câu:"Nếu ngày mai tôi không về, cô cứ theo hướng dẫn của tổ chức mà rút lui nhé."Trận đánh thành công, Bảy Bê phải rút ngay ra vùng kháng chiến (chiến khu) để lánh nạn vì địch truy lùng gắt gao. Họ lạc mất nhau từ đó. Mãi đến sau năm 1975, khi đất nước hoàn toàn hòa bình, ông mới có cơ hội tìm lại người "vợ hờ" năm xưa. Khi gặp lại, tóc cả hai đều đã điểm bạc, họ nhìn nhau bật khóc. Lúc này, tình cảm kìm nén suốt mười mấy năm bom đạn mới được gọi tên. Họ chính thức kết hôn và bên nhau trọn vẹn những ngày tháng hòa bình.Cuộc đời của người anh hùng biệt động Nguyễn Thanh Xuân là minh chứng cho thấy: những chiến công vĩ đại nhất đôi khi được quyết định bởi sự bình tĩnh đến nghẹt thở trong gang tấc, và được nuôi dưỡng bởi những tình cảm vô cùng giản dị, chân thành của con người thời chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn