Cựu chiến binh

Đường Trường Sơn mùa mưa

Mùa mưa Trường Sơn đến rất nhanh. Buổi sáng, trời còn sáng trong. Đến trưa, mây đen đã phủ kín những dãy núi. Rồi mưa đổ xuống, ào ào như trút nước. Đơn vị chúng tôi đang hành quân. Con đường vốn đã gập ghềnh, sau một trận mưa trở thành bùn nhão. Mỗi bước chân nhấc lên lại kéo theo cả một mảng đất đỏ.

An Giang12/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đường Trường Sơn mùa mưa

Mùa mưa Trường Sơn đến rất nhanh.

Buổi sáng, trời còn sáng trong. Đến trưa, mây đen đã phủ kín những dãy núi. Rồi mưa đổ xuống, ào ào như trút nước.

Đơn vị chúng tôi đang hành quân.

Con đường vốn đã gập ghềnh, sau một trận mưa trở thành bùn nhão. Mỗi bước chân nhấc lên lại kéo theo cả một mảng đất đỏ.

Bác Được đi giữa đội hình, ba lô nặng trên vai.

Lâm đi phía trước quay lại nói:

Đường này còn khó hơn đường quê mình nhiều!

Bác cười:

Ở quê mình mưa thì còn có mái nhà để trú. Ở đây chỉ có trời với núi thôi.

Cả hai cùng cười.

Nhưng chỉ vài phút sau, chẳng ai còn cười được nữa.

Mưa nặng hạt.

Nước từ sườn núi chảy xuống thành từng dòng.

Áo quần ướt sũng.

Đôi dép cao su lún sâu trong bùn.

Có đoạn, cả đoàn phải bước thật chậm vì mặt đường trơn trượt.

Một người lính phía trước trượt chân.

Người đi sau lập tức đưa tay kéo bạn dậy.

Có sao không?

Không sao. Đi tiếp thôi.

Đó là câu nói chúng tôi nghe rất nhiều lần trên đường Trường Sơn.

Ngã thì đứng dậy.

Mệt thì nghỉ một chút.

Ai yếu hơn thì người khỏe hơn giúp một tay.

Không ai muốn mình trở thành người khiến cả đội hình phải dừng lại, nhưng cũng không ai bỏ mặc người bị tụt phía sau.

Đến một con dốc, mưa càng lớn.

Bùn ngập gần mắt cá chân.

Bác Được bước được vài mét thì chiếc dép mắc lại dưới bùn.

Bác cúi xuống tìm.

Lâm quay lại:

Để tao tìm cho.

Cậu ấy lội ngược dòng bùn, mò được chiếc dép rồi đưa lại.

Cầm chắc vào. Mất dép ở đây thì khỏi đi!

Bác bật cười:

Cảm ơn nhé.

Lâm khoát tay:

Đồng đội mà.

Đến chiều, mưa vẫn chưa ngớt.

Cả đơn vị tìm một khoảng đất tương đối cao để dừng chân.

Không có doanh trại.

Không có giường.

Mỗi người tìm một chỗ dưới tán cây, trải tấm tăng rồi ngồi xuống.

Cơm tối là phần lương khô và chút nước uống.

Quần áo không ai khô.

Giày dép không ai sạch.

Nhưng khi có người lấy chiếc bi đông cuối cùng chia cho những người còn khát, không ai nghĩ mình đang chịu thiệt.

Trong bóng tối, tiếng mưa rơi dày đặc trên mái tăng.

Một người lính bắt đầu hát khe khẽ.

Rồi người khác hát theo.

Không lâu sau, cả nhóm cùng cất tiếng.

Tiếng hát không lớn, bởi ai cũng mệt.

Nhưng giữa rừng núi mênh mông, nó làm mọi người thấy gần nhau hơn.

Bác Được nằm nghe tiếng mưa và nghĩ đến quê nhà.

Bác nhớ mái nhà tranh, nhớ mẹ, nhớ con đường đất đỏ dẫn ra chợ.

Nhưng ngay bên cạnh là những người đồng đội.

Họ cũng đang nhớ quê.

Họ cũng đang mong ngày trở về.

Có lẽ chính vì cùng chung một nỗi nhớ nên họ càng thương nhau hơn.

Sáng hôm sau, mưa vẫn còn.

Lệnh hành quân lại vang lên.

Mọi người khoác ba lô.

Những chiếc áo còn ướt được mặc lại.

Những đôi dép còn dính đầy bùn được xỏ vào chân.

Không ai hỏi hôm nay còn bao nhiêu cây số.

Chỉ biết phía trước còn đường phải đi.

Bác Được nhìn hàng quân nối dài giữa rừng.

Những chiếc ba lô nhấp nhô trong màn mưa.

Bác chợt hiểu: Trường Sơn không chỉ thử sức người bằng những con dốc và những cơn mưa. Trường Sơn còn thử lòng người bằng câu hỏi: khi gian khổ kéo dài, ta có còn biết thương và đỡ nhau hay không.

Và những người lính năm ấy đã trả lời bằng chính bước chân của mình.

Nhiều năm sau, khi tóc đã bạc, bác Được vẫn nhớ mùa mưa Trường Sơn.

Bác nói:

“Mưa Trường Sơn làm chúng tôi ướt từ đầu đến chân, nhưng cũng làm tình đồng đội thấm sâu hơn. Có những người chẳng cùng quê, chẳng cùng tuổi, nhưng sau những năm tháng ấy lại thành anh em suốt đời.”

Rồi bác im lặng một lúc.

Ngoài hiên, trời cũng đang mưa.

Bác nhìn những giọt nước rơi xuống sân và nói:

“Có lẽ vì đã từng đi qua những mùa mưa như thế nên sau này gặp lại nhau, chỉ cần nghe một tiếng mưa rừng là chúng tôi nhớ ngay về những người đã cùng mình bước trên con đường ấy.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn