EM BÉ GIỮ HẦM BÍ MẬT
Mùa hè năm 1952, tại một làng quê nhỏ thuộc tỉnh Tuyên Quang, có cậu bé tên Tâm mới mười hai tuổi. Nhà em nằm gần một khu rừng, nơi thường xuyên có cán bộ cách mạng qua lại hoạt động.
Dưới nền nhà của gia đình Tâm có một hầm bí mật được đào từ nhiều năm trước. Đây là nơi trú ẩn an toàn cho cán bộ mỗi khi địch càn quét.
Cha mẹ Tâm đều tham gia giúp đỡ cách mạng. Vì vậy, từ nhỏ em đã được dặn dò phải giữ bí mật tuyệt đối.
Một buổi chiều, khi trời vừa nhá nhem tối, hai cán bộ ghé vào nhà.
Cha em khẽ nói:
– Đêm nay các chú sẽ nghỉ dưới hầm.
Tâm gật đầu.
Đêm đó, bất ngờ có tin quân Pháp đang tiến về làng.
Tiếng chó sủa vang khắp nơi.
Tiếng giày lính đạp trên đường đất mỗi lúc một gần.
Cha mẹ Tâm nhanh chóng đưa hai cán bộ xuống hầm rồi xóa mọi dấu vết.
Chỉ ít phút sau, toán lính ập vào.
Tên chỉ huy nhìn quanh căn nhà rồi quát lớn:
– Có Việt Minh ở đây không?
Cha em bình tĩnh trả lời:
– Nhà tôi chỉ có người già và trẻ nhỏ.
Bọn lính bắt đầu lục soát.
Chúng lật tung đồ đạc, kiểm tra từng góc nhà.
Trong khi đó, Tâm ngồi bên bếp lửa cố tỏ ra bình thản dù tim đập thình thịch.
Một tên lính tiến lại gần vị trí miệng hầm được ngụy trang dưới đống củi.
Nếu hắn phát hiện ra, mọi chuyện sẽ vô cùng nguy hiểm.
Ngay lúc ấy, Tâm bất ngờ chạy đến làm đổ rổ khoai đang nướng.
Khoai lăn khắp nền nhà.
Tên lính quay sang quát mắng cậu bé.
Nhờ sự việc ấy, hắn không chú ý đến đống củi nữa.
Sau gần một giờ lục soát, toán lính rời đi mà không phát hiện điều gì.
Khi tình hình an toàn, hai cán bộ bước lên khỏi hầm.
Một người xoa đầu Tâm:
– Hôm nay cháu đã cứu chúng tôi.
Tâm chỉ cười:
– Cháu làm theo lời cha mẹ dặn thôi ạ.
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, câu chuyện về cậu bé giữ hầm bí mật vẫn được kể lại như một minh chứng cho lòng dũng cảm của thiếu nhi Việt Nam trong kháng chiến.



