Bài viết

Em Bé Giữ Trạm Gác (1)

Hà Tĩnh24/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, tại một vùng căn cứ nằm sâu trong rừng Trường Sơn, có một trạm gác nhỏ được dựng bên con đường mòn dẫn vào khu hậu cần của bộ đội. Công việc ở đây rất quan trọng, bởi chỉ cần một sơ suất nhỏ, địch có thể phát hiện và đánh phá toàn bộ khu vực.

Người gác trạm đặc biệt nhất lại là một cậu bé mới mười ba tuổi tên Thành.

Cha Thành là bộ đội giải phóng, đã hy sinh trong một trận đánh ở Quảng Trị. Mẹ em làm dân công hỏa tuyến, thường xuyên vận chuyển lương thực cho bộ đội. Từ nhỏ, Thành đã sống giữa tiếng bom đạn nên sớm hiểu thế nào là chiến tranh.

Thấy em nhanh nhẹn, thông minh và thuộc từng lối mòn trong rừng, đơn vị giao cho Thành nhiệm vụ quan sát, báo động khi phát hiện dấu hiệu bất thường.

Mỗi ngày, em ngồi trong căn chòi lá nhỏ bên sườn đồi. Bên cạnh chỉ có chiếc ống nhòm cũ và chiếc kẻng báo động làm từ mảnh xác máy bay.

Một buổi sáng đầu mùa mưa, khu rừng vẫn chìm trong màn sương dày đặc.

Bỗng Thành phát hiện những vết chân lạ trên con đường đất.

Em lập tức lần theo dấu vết và nhận ra đó là dấu giày của lính biệt kích.

Biết tình hình nguy hiểm, Thành nhanh chóng chạy về trạm.

Tiếng kẻng báo động vang lên liên hồi.

Toàn bộ bộ đội trong khu căn cứ lập tức chuyển sang trạng thái chiến đấu.

Không lâu sau, một toán biệt kích xuất hiện đúng như dự đoán.

Nhờ chuẩn bị trước, lực lượng bảo vệ đã đánh lui cuộc tập kích bất ngờ của địch.

Sau trận chiến, chỉ huy đơn vị xoa đầu Thành:

– Cháu đã cứu cả khu hậu cần hôm nay đấy.

Cậu bé chỉ cười:

– Cháu làm được là nhờ các chú dạy thôi ạ.

Những ngày sau đó, Thành vẫn tiếp tục ngồi gác bên cánh rừng già.

Dù tuổi còn nhỏ nhưng em hiểu rằng mỗi tiếng kẻng mình gióng lên đều góp phần bảo vệ đồng đội và quê hương.

Sau ngày đất nước thống nhất, Thành trở thành một giáo viên.

Mỗi khi kể cho học sinh nghe về những năm tháng chiến tranh, ông luôn nhắc đến chiếc kẻng báo động năm nào như một kỷ vật thiêng liêng của tuổi thơ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn