Cựu chiến binh

Gánh gạo đêm trăng sáng

Trong những đêm trăng sáng ở làng quê Hà Tĩnh, khi cả không gian phủ một màu bạc dịu nhẹ, có những bước chân lặng lẽ đi trên con đường đất quen thuộc.

Hà Tĩnh06/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là những người dân gánh gạo.

Không tiếng nói cười, không ánh đèn, chỉ có ánh trăng soi đường. Hai đầu quang gánh oằn xuống, nặng trĩu những bao gạo – kết tinh của bao ngày lao động, của sự chắt chiu nơi hậu phương.

Họ đi trong im lặng.

Không phải vì không có điều để nói, mà vì sợ lộ dấu vết. Ban ngày khó di chuyển, nên đêm xuống, khi trăng lên cao, họ mới bắt đầu hành trình. Ánh trăng vừa là bạn, vừa là thử thách – soi sáng con đường, nhưng cũng dễ khiến họ bị phát hiện.

Có người là mẹ.
Có người là chị.
Có cả những cô gái tuổi còn rất trẻ.

Đôi vai nhỏ, nhưng gánh nặng không hề nhỏ.

Đường làng không bằng phẳng. Có đoạn lầy lội, có đoạn gồ ghề. Mỗi bước chân phải thật chắc, bởi chỉ cần trượt ngã, không chỉ là đau, mà còn có thể làm đổ cả phần gạo quý giá.

Mồ hôi thấm ướt lưng áo, dù đêm đã khuya.

Nhưng không ai dừng lại.

Bởi họ biết, phía trước là những người lính đang chờ. Mỗi hạt gạo họ mang theo không chỉ là lương thực, mà là sức mạnh, là niềm tin gửi ra tiền tuyến.

Có khi, giữa đường, họ dừng lại nghỉ một chút. Ngẩng lên nhìn trăng. Ánh trăng vẫn tròn, vẫn sáng như những đêm yên bình ngày xưa. Nhưng giờ đây, dưới ánh trăng ấy, họ đang làm một công việc khác – âm thầm mà lớn lao.

Rồi lại gánh lên, tiếp tục đi.

Những bước chân nối tiếp nhau, in dấu trên con đường đất. Không ai ghi lại tên họ, không ai kể hết câu chuyện của từng người. Nhưng chính những con người bình dị ấy đã góp phần làm nên sức mạnh của cả một dân tộc.

“Gánh gạo đêm trăng sáng” –
nghe nhẹ nhàng như một bức tranh quê,
nhưng ẩn sau đó là biết bao nhọc nhằn, hy sinh.

Và dưới ánh trăng ấy,
không chỉ có gạo được chuyển đi,
mà còn có cả tình người,
cả hậu phương đang lặng lẽ nâng đỡ tiền tuyến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn