Gặp người lính năm xưa 7 lần được phong dũng sỹ và những vết thương chiến tranh p2
Không phải là đơn vị chủ lực trong chiến dịch Pleime, tổ công tác của đại đội Công binh chỉ vỏn vẹn 9 người, với trang bị vũ khí hạng nhẹ, thực hiện nhiệm vụ ngăn chặn địch tiếp viện trong chiến dịch Pleime. Chiến thuật “vây đồn, diệt viện”đã làm nên những chiến công vang dội.
Trong những lần diệt xe tăng của địch, ông Vinh nhớ nhất là trận phục kích địch trên tuyến đường từ Ban Mê Thuột vào phía Nam. Khi đó, ông là Đại đội trưởng Đại đội công binh B3 (Tây Nguyên). Dưới sự chỉ huy của ông, đơn vị đã diệt được 17 xe và toàn bộ đoàn vận tải. Trong trận đánh này, người dũng sĩ Trần Quang Vinh không may bị thương ở đầu khi địch bắn pháo cầm canh thăm dò, không may quả đạn rơi vào đội hình. “Tỉnh dậy, tôi thấy anh em đã đưa về Trạm xá nhưng lúc đó không ai muốn rời đơn vị nên tôi nhất định xin về đơn vị, vì sợ ở lại điều dưỡng họ sẽ đưa mình trở ra và không được chiến đấu, ở cạnh anh em…” – ông Vinh nhớ lại.Nhớ lại những kỷ niệm, những sự việc đã trải qua, ông Vinh không bao giờ quên. Chiến trường Tây Nguyên lúc đó đầy khó khăn gian khổ: thiếu cơm, thiếu muối, thiếu thuốc chữa bệnh. Bộ đội hy sinh do sốt rét ác tính, phù thũng do thiếu chất không ít. “Tôi sốt rét kéo dài, hồng cầu còn 34 vạn, tưởng không thể qua khỏi. Nhờ từng giọt máu hiếm hoi san sẻ của y bác sĩ lúc đó mà tôi được cứu sống. Tôi đã 5 lần bị thương, có lần đạn xuyên thủng bụng, đứt ruột, phải măng xông nối lại nhờ bàn tay tài giỏi của y bác sĩ Bệnh viện 84 B3 (Tây Nguyên) cứu sống” – ông Vinh kể.Ngời sáng phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”Hiện nay, ông Vinh là thương binh ¾. Nhiều lần bị thương nhưng ông vẫn cùng đồng đội tham gia chiến đấu đến ngày giải phóng miền Nam thống nhất đất nước, tham gia chiến dịch biên giới Tây Nam giải phóng Cam-pu-chia và hành quân ra bảo vệ biên giới phía Bắc.
Ông Trần Quang Vinh giới thiệu cho phóng viên biết về từng loại huy chươngNăm 1975, sau 10 năm ở chiến trường Tây Nguyên, 4 năm chiến đấu tại biên giới Tây Nam, ông nhận lệnh về giải phóng Sài Gòn. Lúc đó, ông là Đại uý, Chủ nhiệm Công binh Sư đoàn 10, Quân đoàn 3. Sư đoàn 10 là 1 trong những đơn vị chủ công đánh vào Sư đoàn 25-ngụy, tại Đồng Dù, Củ Chi, sau đó có nhiệm vụ vừa đi, vừa đánh để tiến vào giải phóng Sân bay Tân Sơn Nhất… Nhiệm vụ của đơn vị ông là làm công tác bảo đảm về công binh cho lực lượng của ta vượt sông; nếu địch phá hỏng các cầu trên trục đường tiến quân thì đơn vị có nhiệm vụ ghép phà, bắc cầu…Hòa bình lập lại nhưng phải đến năm 1977, ông Vinh mới được về thăm gia đình. Với ông Vinh, so với đồng chí, đồng đội, những người đã ngã xuống, ông được trở về, hưởng tự do là hạnh phúc, may mắn hơn rất nhiều.
Ông Trần Quang Vinh thường dành thời gian để đọc sách mỗi ngàySau này, ông được điều về công tác tại Ban Công binh, Mặt trận Tây Nguyên làm Trợ lý, phụ trách Trưởng ban huấn luyện công binh cho các Sư đoàn, sau đó học tại Học viện Hậu cần và về Bộ Quốc phòng với vai trò Thanh tra viên, Chánh Thanh tra hậu cần, kỹ thuật, tài chính, kinh tế.
Ông Trần Quang Vinh luôn nhớ về đồng đội, những người lính " Cụ Hồ"Hiện nay, vợ chồng ông Vinh vẫn tham gia các hoạt động xã hội. Vào các dịp lễ, Tết, người Đại tá “già” vẫn tham gia nói chuyện lịch sử với học sinh trên địa bàn. Ông bảo, thông qua câu chuyện của mình, các cháu học sinh có thể hiểu hơn về một thời khói lửa, về những hy sinh anh dũng của thế hệ cha ông, từ đó có quyết tâm luyện rèn, trở thành người có ích cho xã hội.


