Cựu chiến binh

Gặp người lính năm xưa 7 lần được phong dũng sỹ và những vết thương chiến tranh phần 1

Không phải là đơn vị chủ lực trong chiến dịch Pleime, tổ công tác của đại đội Công binh chỉ vỏn vẹn 9 người, với trang bị vũ khí hạng nhẹ, thực hiện nhiệm vụ ngăn chặn địch tiếp viện trong chiến dịch Pleime. Chiến thuật “vây đồn, diệt viện”đã làm nên những chiến công vang dội.

Thái Nguyên21/04/2026Lâm Nguyễn Chi3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng gian khổ nhưng cũng đầy hào hùng ấy, cựu chiến binh Trần Quang Vinh (phường Nhật Tân, quận Tây Hồ, Hà Nội), người thương binh 3/4 với thành tích 7 lần được tặng danh hiệu dũng sỹ vẫn không khỏi xúc động xen lẫn tự hào.

Một thời để nhớ

Sinh ra và lớn lên tại Võ Liệt, Thanh Chương, Nghệ An, cái nôi của cao trào Xô Viết - Nghệ Tĩnh, năm 1958, chàng thanh niên Trần Quang Vinh đi thoát ly, hoạt động ở địa phương, với cương vị là Kế toán Hợp tác xã và Y tá của xã. Tháng 2/1960, ông Vinh trúng tuyển nghĩa vụ quân sự, nhập ngũ vào Tiểu đoàn Công binh 25, Quân khu 4, đóng quân tại Nam Đàn, Nghệ An. Nhập ngũ được 1 năm, ông được bầu chọn là Chiến sĩ Thi đua và được cử đi học lớp Tiểu đội trưởng Công binh, sau đó một thời gian lại được tuyển chọn đi học Trường Sỹ quan Công binh, tại Bắc Ninh (3 năm). Kết thúc khóa học, về đơn vị, ông được kết nạp Đảng.

thuong-binh-1-1722051557.jpg

Chiến tranh đã qua đi, nhưng trên cơ thể ông vẫn còn những mãnh đạn, viên bi ở lại trên cơ thể

Đầu năm 1965, ông cùng đồng đội bắt đầu hành quân vào chiến trường. Sau 2 tháng hành quân dọc dãy Trường Sơn, trên vai đeo súng, gạo…, tới tháng 3/1965, đoàn mới vào tới Bắc Kon-Tum (Tây Nguyên). Tại đây, từ ngày 14/10 đến 26/11/1965, ông Vinh tham gia chiến đấu trận đầu tiên của Chiến dịch Pleime. Nhiệm vụ Đại đội Công binh do ông chỉ huy (khi ấy là Thiếu úy Đại đội phó) là ngăn chặn địch tiếp viện cho các đồn bị quân ta vây trong chiến dịch Pleime.

Là một sĩ quan chuyên ngành cầu đường, vượt sông, rà phá bom mìn, chất nổ, đơn vị ông mở đường quân sự, làm cầu gỗ, xẻ gỗ đóng thuyền ghép thành phà để chở xe, pháo vượt sông Pô Cô vào nam Tây Nguyên phục vụ chiến dịch đánh vào thị xã Buôn Ma Thuột; phối hợp với các đơn vị bộ binh đánh vây hãm quân địch ở các cứ điểm; đào hầm độn thổ đánh phục kích trên các trục đường giao thông huyết mạch như: Đường 19 (Quy Nhơn đi Plei Ku đi Đức Cơ), quốc lộ 14 Kon Tum đi Plei Ku và Buôn Ma Thuột), đường 18 (Kon Tum đi Tân Cảnh, Đắk Tô và Plây Cần); đã phá hủy nhiều xe tăng, xe bọc thép, tiêu diệt hàng trăm lính Mỹ - ngụy.

thuong-binh-3-1722051557.jpg

Ông Trần Quang Vinh, thương binh 3/4 đang giới thiệu về những huy chương dũng sỹ

“Địch biết quân ta ở trong các khu rừng dọc biên giới nên đánh phá rất ác liệt, sử dụng nhiều bom đạn và chất độc hóa học để khai quang rừng núi. “Nhờ khí phách Điện Biên Phủ, chúng tôi thường xuyên ngủ hầm, mưa dầm đói khổ nhưng không nản chí quyết tâm chiến đấu cho đến ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam bằng Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Sau đó, chúng tôi còn chiến đấu giúp Cam-pu-chia thoát khỏi họa diệt chủng của bọn Khơ me đỏ” – ông Vinh kể.

Hơn 10 năm chiến đấu ở chiến trường Tây Nguyên, ông Vinh đã phá hủy nhiều xe tăng, xe bọc thép, bắn rơi máy bay trực thăng của Mỹ ở phía Đông cao Điểm núi Ngọc Bờ Biêng và Ngọc Ring Rua, được phong tặng Chiến sĩ thi đua, dũng sĩ diệt Mỹ, diệt xe cơ giới. “Tiêu chuẩn Dũng sỹ là nếu bắn cháy được 1 xe tăng, hoặc đánh được 1 đoàn xe trong đó có xe tăng thì được công nhận. Bác Vinh đã 7 lần được tặng Dũng sỹ vì 7 lần dùng thủ pháo ném xe tăng và thành công” – thương binh Trần Quang Vinh nói.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn