Giấc Mơ Tháng Năm Lửa Đạn
Phác họa chân dung người lính thời bình với những vết thương tâm hồn chưa phai theo năm tháng.
Khái niệm hòa bình với cựu binh đôi khi đi kèm cảm giác tội lỗi vô hình - hội chứng người sống sót. Tại sao mình còn sống trong khi bao anh em vĩnh viễn nằm lại rừng lạnh suối sâu? Câu hỏi ấy ám ảnh họ suốt những năm hậu chiến. Sự khốc liệt không chỉ nằm ở số thương vong trên chiến trường, mà còn ở sự giằng xé nội tâm dai dẳng của những người may mắn được trở về.
Sự khốc liệt ấy còn hiện hữu qua di chứng chất độc da cam. Biết bao người lính trở về khao khát hạnh phúc giản đơn, để rồi đau đớn khi sinh ra những đứa con không lành lặn. Nỗi đau ấy nghẹn ngào, vắt kiệt sức lực của những người cha từng kiên cường trước đạn thù. Họ phải bước vào cuộc chiến mới trong thời bình - cuộc chiến chống lại nghèo đói và bệnh tật, giành giật sự sống cho con.
Tâm lý học hiện đại gọi đó là hội chứng PTSD, nhưng với lính Cụ Hồ, đó đơn giản là nỗi nhớ chiến tranh. Nỗi nhớ vừa tự hào, vừa xót xa. Họ không tiếc tuổi thanh xuân đã hiến dâng, nhưng đau đớn vì giá của hòa bình quá đắt. Việc chứng kiến đất nước vươn lên từng ngày mang lại niềm an ủi lớn lao, là minh chứng cho sự hi sinh không hề uổng phí của cả thế hệ anh hùng.



