Giai điệu bất tử
Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, người ta tìm thấy trong cuốn nhật ký của Thanh một dòng chữ mực cửu long đã nhòe đi vì nước mưa năm ấy:
"Mẹ kính yêu, ở đây bom đạn nổ suốt ngày đêm, đất đá chẳng lúc nào yên chỗ. Nhưng mẹ đừng lo, tụi con ở đây đông vui lắm. Tiếng hát của chúng con còn to hơn tiếng bom của giặc. Nếu có phải hy sinh, tụi con cũng sẽ hóa thành những bông hoa bất tử bảo vệ con đường này..."
Mùa hè năm 1968 ấy, tiểu đội của Thanh đã có những người ngã xuống, mãi mãi gửi lại tuổi hai mươi ở ngã ba Đồng Lộc huyền thoại. Họ đã ra đi khi tóc còn xanh, khi những lời hẹn thề bên giảng đường, những cái nắm tay thẹn thùng còn chưa kịp trọn vẹn.
Thời hoa lửa là như thế. Đó là một thời đại mà cái chết nhẹ tựa lông hồng, nơi lòng yêu nước và lý tưởng sống của thế hệ trẻ được tôi luyện trong lửa đạn, trở nên sáng ngời và bất tử. Những bông hoa ngày ấy không tàn, họ chỉ gieo mình vào đất mẹ để nở rộ thành nền hòa bình của ngày hôm nay.



