Bài viết

Giai điệu bất tử (1)

Hà Tĩnh01/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sáng hôm sau, khi quân ta đẩy lùi được đợt tấn công của địch, Trọng dẫn anh em đi tìm Thành.

Họ tìm thấy anh nằm bên mép hố bom. Thành đã hy sinh, nhưng hai hàm răng của người chiến sĩ trẻ vẫn cắn chặt hai đầu dây thông tin. Nhờ có mạch nối bằng máu ấy, mệnh lệnh chiến đấu đã được truyền đi thông suốt suốt cả đêm.

Trọng quỳ xuống, nhẹ nhàng gỡ sợi dây ra khỏi miệng người em út của tiểu đội. Khi thu dọn di vật của Thành trong hang đá, mọi người lặng đi trước cây đàn guitar. Trên thân đàn bằng gỗ ép, Thành đã khắc một dòng chữ nhỏ bằng mũi dao găm:

"Sống kiên cường, chết bất tử. Tuổi trẻ của chúng ta là hoa lửa."

Chiều hôm đó, bên bờ sông Thạch Hãn, không có tiếng đàn, chỉ có tiếng hát trầm hùng của những người lính tiễn đưa đồng đội. Họ biết rằng, Thành và hàng ngàn người trẻ tuổi khác đã ngã xuống ở tuổi đôi mươi, nhưng thanh xuân của họ đã hóa thành bất tử, như những đóa hoa lửa cháy mãi trong lòng đất mẹ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Giai điệu bất tử (1) | Câu chuyện thời hoa lửa