Giải Mã Lịch Sử: Anh Hùng Lê Văn Cầu Kể Lại Câu Chuyện Lịch Sử Đời Mình
Đoạn video ghi lại những chia sẻ đầy xúc động và kiên cường của Anh hùng Lê Văn Cầu về quyết định nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay bị thương để tiếp tục chiến đấu, khao khát cống hiến cho Tổ quốc từ khi còn nhỏ và lý tưởng sống kiên trung của một người lính Cụ Hồ trọn đời vì nhân dân.
Ý CHÍ THÉP CỦA NGHĨA QUÂN CỤ HỒ: KÍ ỨC CHẶT TAY ĐÁNH ĐỒN CỦA ANH HÙNG LÊ VĂN CẦU
Tọa lạc giữa những ký ức hào hùng của lịch sử dân tộc, câu chuyện của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Văn Cầu luôn là một tượng đài bất tử về chí khí kiên cường và lòng yêu nước cháy bỏng.
Nối dài quyết tâm từ những ngày còn thơ bé Ngay từ khi còn là một cậu bé, ý chí phụng sự Tổ quốc đã sục sôi trong lòng Lê Văn Cầu. Ông nhớ lại, những ngày đầu tìm đến công tác tuyển quân, các cán bộ đều lắc đầu từ chối vì ông quá nhỏ tuổi. Thế nhưng, sự kiên định không hề lay chuyển: "Tôi nói với đồng chí tuyển quân là tôi thì nhỏ, nhưng mà có thể tôi làm liên lạc cho đại đội, tôi làm được!". Chính tinh thần phơi phới ấy đã đưa ông bước vào hàng ngũ quân ngũ, để rồi khi lớn lên, tay cầm chắc cây súng, ông sẵn sàng xông phong nơi tuyến đầu lửa đạn.
Khoảnh khắc sinh tử và quyết định lịch sử Trong trận chiến khốc liệt tại đồn Đông Khê (Chiến dịch Biên giới 1950), tổ bọc phá của ông đối mặt với hỏa lực dữ dội từ kẻ thù. Bốn đồng chí trong tổ bị thương và hy sinh gần hết, bản thân ông cũng bị thương nặng, cánh tay phải gãy nát, đung đung lủng lẳng đầy vướng víu.
Đứng trước ranh giới giữa sự sống, cái chết và nhiệm vụ mở đường cho quân ta tiến lên, người chiến sĩ trẻ khi đó đã đưa ra một quyết định phi thường: nhờ đồng đội chặt bỏ cánh tay bị thương. "Cánh tay của tôi lủng lẳng rồi, rất là vướng. Tôi chỉ còn cách là chặt đi! Nhưng bản thân mình chặt không được, mới nhờ đồng chí Tiểu đội trưởng Nông Văn Pheo chặt giúp."
Ban đầu, người đồng đội Nông Văn Pheo xót xa từ chối vì biết ông là con một trong gia đình: "Không được Cầu ơi, cậu về thôi, để cho người khác làm". Nhưng trước ý chí sắt đá "Chiến đấu đến giọt máu cuối cùng, trái tim còn đập còn chiến đấu", đồng chí Pheo đã phải làm theo lời ông. Ngay sau khi cánh tay bị đứt, Lê Văn Cầu nén đau ôm quả bọc phá tiếp tục xông lên, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mở đường, tạo điều kiện quyết định cho bộ đội ta tiến lên chiếm lĩnh trận địa.
Trọn đời một lý tưởng cống hiến Trở về với cuộc sống đời thường sau chiến tranh, dù mang trên mình vết thương chiến trường và chỉ còn một tay, tinh thần của vị Anh hùng chưa bao giờ dập tắt. Với ông, cánh tay trái giờ đây đã thay thế hoàn hảo cho cánh tay phải, vẫn tự tay lao động, quét dọn và sinh hoạt lạc quan.
Mỗi khi thời tiết thay đổi, vết thương cũ lại nhức nhối, nhưng ông chưa một lần than van: "Chúng tôi không bao giờ kêu ca, phàn nàn. Mà đó là một điều tự hào... Trái tim tôi mách bảo: Cái gì lợi cho cộng đồng là tôi làm, không lợi cho cộng đồng dù chỉ là một sợi tóc tôi cũng không làm."
Câu chuyện đời mình qua lời kể mộc mạc nhưng hào hùng của Anh hùng Lê Văn Cầu không chỉ là một minh chứng lịch sử về sự hy sinh vô bờ bến của thế hệ cha anh, mà còn là ngọn lửa truyền cảm hứng mãnh liệt về lòng yêu nước và trách nhiệm sống cho các thế hệ mai sau.


