Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

GIẢI PHÓNG PHNÔM PÊNH

Trận chiến diễn ra từ sáng 01/101/1979 đến ngày 07/01/1979

Hải Phòng16/01/2026Bùi Đức Anh (Đoàn xã Kiến Hải)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
GIẢI PHÓNG PHNÔM PÊNH

Phần 1. Ký ức không phai

Nguyễn Văn Vụ – người lính năm ấy còn rất trẻ – khoác trên mình màu áo xanh của Đại đội 3, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 273, Sư đoàn 341, Quân đoàn 4. Đó là những ngày đầu năm 1979, khi Tổ quốc gọi tên, anh cùng đồng đội bước vào một chặng đường lịch sử đầy gian khổ nhưng vô cùng oanh liệt.

Rạng sáng ngày 01 tháng 01 năm 1979, đội hình của đơn vị anh tiến quân thần tốc về Phnôm Pênh. Trời Campuchia mờ sương, tiếng xích xe, tiếng bước chân hòa cùng nhịp tim gấp gáp của những người lính trẻ. Trước mắt họ là kẻ thù tàn bạo, phía sau là nhân dân, là nghĩa vụ quốc tế cao cả và danh dự của Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Suốt 7 ngày đêm, từ 01/01 đến 07/01/1979, Phnôm Pênh rung chuyển trong khói lửa chiến tranh. Đạn pháo xé trời, khói bom phủ kín những con đường đổ nát. Trong đội hình xung phong, Nguyễn Văn Vụ luôn có mặt ở những vị trí ác liệt nhất. Ông cùng đồng đội đánh chiếm từng khu phố, từng mục tiêu, giành giật từng mét đất giữa ranh giới sống – chết mong manh.

Trong một trận đánh dữ dội, anh bị thương. Máu thấm đỏ màu áo lính, nhưng ý chí người chiến sĩ thì không hề lay chuyển. Nỗi đau thể xác không làm chùn bước người con đất Việt. Anh vẫn bám đội hình, tiếp tục chiến đấu cho đến khi nhiệm vụ hoàn thành.

Ngày 07 tháng 01 năm 1979, Phnôm Pênh hoàn toàn được giải phóng. Lá cờ chiến thắng tung bay trong nắng sớm. Thành phố hồi sinh từ tro tàn. Giữa niềm vui chiến thắng, những người lính như Nguyễn Văn Vụ lặng lẽ nhìn về những đồng đội đã nằm lại nơi đất bạn, mang theo trong tim niềm tự hào xen lẫn mất mát không gì bù đắp.

Phần 2: Trở về sau chiến tranh

Trở về sau chiến tranh, Nguyễn Văn Vụ mang trên mình thương tật, được công nhận là thương binh hạng 4/4. Dù vết thương chiến tranh còn đó, nhưng phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ” vẫn sáng ngời trong từng việc làm, từng nếp sống thường ngày của anh. Cuộc đời người lính năm xưa có thể giản dị, nhưng quá khứ ấy mãi là một bản hùng ca thời hoa lửa, được viết nên bằng máu, bằng lòng dũng cảm và tinh thần quốc tế cao cả.

Câu chuyện của Nguyễn Văn Vụ không chỉ là ký ức riêng của một con người, mà còn là một phần lịch sử sống động, nhắc nhở các thế hệ hôm nay và mai sau về giá trị của hòa bình, độc lập và tình nghĩa thủy chung giữa các dân tộc.

Hình ảnh Cựu chiến Binh Nguyễn Văn Vụ.

Ảnh: Đức Anh.

#cauchuyenthoihoalua

#doanxaKien Hải

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn