Bài viết

Giếng Nước Cuối Làng

Một cô gái trẻ nơi hậu phương ngày ngày gánh nước từ chiếc giếng cuối làng, nơi không chỉ cung cấp sự sống mà còn lưu giữ ký ức và hy vọng giữa thời chiến.

Hà Tĩnh24/04/2026Cao Quang Nhật (Xã Kỳ Thượng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc giếng nằm ở cuối làng, cạnh một lũy tre già. Trước chiến tranh, đó là nơi người dân tụ tập, trò chuyện, tiếng cười vang cả một góc quê. Nhưng khi bom đạn kéo đến, nhiều người rời làng, giếng nước trở nên vắng lặng. Phan Thị Lý vẫn ở lại. Mỗi ngày, cô gánh nước từ giếng về cho những gia đình còn trụ lại và cho cả các đơn vị bộ đội đóng quân gần đó. Đường ra giếng không dài, nhưng đầy nguy hiểm. Những hố bom còn mới, những đoạn đất sạt lở, và cả nỗi lo máy bay bất ngờ xuất hiện. Nhưng Lý vẫn đi, đều đặn như một thói quen không thể bỏ. Cô thường nói:
“Còn nước là còn làng.” Một buổi trưa, khi Lý đang múc nước, tiếng còi báo động vang lên. Mọi người chạy đi trú ẩn, nhưng cô còn chưa kịp gánh nước về. Nhìn đôi thùng nước vừa đầy, Lý chần chừ. Nếu bỏ lại, chiều nay sẽ không đủ nước cho những người đang cần. Tiếng máy bay ngày càng gần. Không còn nhiều thời gian, Lý quyết định gánh nước chạy về. Đôi vai nhỏ gầy gồng lên dưới sức nặng, chân cô bước nhanh qua con đường đầy hố bom. Bom nổ phía sau, đất đá tung lên. Một cú rung mạnh khiến cô loạng choạng, nước sóng sánh tràn ra ngoài. Nhưng Lý không dừng lại. Khi về đến làng, cô đặt đôi thùng xuống, thở dốc. Nước chỉ còn lại một nửa, nhưng vẫn đủ cho những người cần. Một cụ già nhìn cô, lắc đầu:
“Nguy hiểm vậy mà còn cố…” Lý chỉ cười:
“Nước đổ rồi có thể gánh lại, nhưng người thì không.” Những ngày sau đó, Lý vẫn tiếp tục công việc của mình. Chiếc giếng cuối làng, dù nhiều lần bị đất đá vùi lấp, vẫn được cô và mọi người đào lại. Chiến tranh qua đi, làng dần đông đúc trở lại. Giếng nước không còn là nguồn duy nhất, nhưng vẫn được giữ lại như một phần ký ức. Nhiều năm sau, Lý quay lại giếng. Cô cúi xuống, nhìn làn nước trong veo phản chiếu bầu trời. Mọi thứ đã đổi thay, nhưng cảm giác khi gánh nước năm xưa vẫn còn nguyên. Với cô, chiếc giếng không chỉ là nơi lấy nước, mà là biểu tượng của sự sống trong thời hoa lửa – nơi con người, dù giữa hiểm nguy, vẫn cố giữ lấy những điều giản dị nhất để tiếp tục tồn tại và hy vọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn