GIỌT NƯỚC GIỮA TRẬN ĐÁNH - NĐC
“Tôi nhập ngũ năm 1953, tham gia chiến đấu trong những ngày ác liệt của chiến trường gần Điện Biên.
“Tôi nhập ngũ năm 1953, tham gia chiến đấu trong những ngày ác liệt của chiến trường gần Điện Biên.
Những ngày ấy, chiến sự rất căng thẳng. Chúng tôi chiến đấu liên tục, thiếu thốn đủ thứ, đặc biệt là nước uống.
Có hôm, cả đơn vị chỉ còn lại một bi đông nước nhỏ.
Giữa trận đánh, nắng gắt, khói súng mù mịt, cổ họng ai cũng khô rát.
Một đồng đội của tôi bị thương nặng, nằm bên hố cá nhân. Anh thở dốc, môi khô nứt.
Tôi bò đến bên anh, mở nắp bi đông.
Nhưng trong đó chỉ còn lại vài giọt nước.
Tôi định đưa hết cho anh, nhưng anh lắc đầu:
‘Cậu giữ lấy… còn chiến đấu…’
Tôi nghẹn lại:
‘Anh uống đi…’
Anh mỉm cười yếu ớt:
‘Còn sống… còn đánh…’
Cuối cùng, tôi nhỏ vài giọt nước vào miệng anh. Anh nuốt khó khăn, rồi nắm chặt tay tôi.
Một lúc sau… tay anh buông ra.
Tôi siết chặt bi đông, nước mắt hòa với mồ hôi.
Sau trận đó, tôi vẫn giữ chiếc bi đông ấy rất lâu.
Đến bây giờ, mỗi lần uống nước, tôi lại nhớ về những giọt nước giữa trận đánh năm xưa.
Những giọt nước nhỏ bé… nhưng là sự sống, là tình đồng đội.
Thời hoa lửa, chúng tôi đã sống và chiến đấu như thế – giản dị, thiếu thốn, nhưng đầy nghĩa tình.
Chiến tranh qua đi, nhưng ký ức ấy… thì không bao giờ phai.”



