GIỌT NƯỚC MẮT NGÀY CHIẾN THẮNG – CÁI GIÁ CỦA HÒA BÌNH
*LỜI NÓI ĐẦU
Chiến tranh kết thúc luôn là niềm khao khát cháy bỏng của bất kỳ dân tộc nào. Ngày chiến thắng là ngày hội lớn của non sông, ngày đoàn tụ, ngày của những nụ cười rạng rỡ. Nhưng ẩn sau những tiếng hò reo vang dội ấy, có những nỗi đau âm ỉ, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi cho những người không thể trở về. "Giọt nước mắt ngày chiến thắng" là một câu chuyện mang đậm tính nhân văn, buộc chúng ta phải nhìn nhận lại một cách sâu sắc về cái giá của hòa bình, về sự hy sinh to lớn của một thế hệ cha anh.
I. Ngày hội non sông
Trưa ngày 30/4/1975, lịch sử sang trang. Chiếc xe tăng húc đổ cổng chính Dinh Độc Lập, đánh dấu sự sụp đổ hoàn toàn của chế độ ngụy quyền Sài Gòn. Cờ đỏ sao vàng tung bay phấp phới trên nóc dinh thự. Khắp các ngả đường, người dân đổ ra đường reo hò, ôm chầm lấy những anh giải phóng quân. Cả thành phố vỡ òa trong niềm hạnh phúc tột cùng của ngày đất nước được hoàn toàn thống nhất.
II. Lặng lẽ giữa đám đông
Giữa biển người đang hân hoan ấy, ở một góc phố nhỏ cách Dinh Độc Lập không xa, có một người lính già đứng lặng lẽ. Áo trấn thủ sờn bạc, khuôn mặt sạm đen vì sương gió chiến trường, ông không hòa vào dòng người ăn mừng. Đôi mắt ông nhìn đăm đăm về phía xa xăm, nơi những cột khói vẫn còn bốc lên từ ngoại ô thành phố.
III. Nỗi đau giấu kín
Bất chợt, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má hằn sâu vết chân chim của ông. Rồi hai giọt, ba giọt... Ông khóc. Không ai biết ông là ai, không ai hiểu vì sao trong giờ phút thiêng liêng và sung sướng tột độ này ông lại khóc. Chỉ có ông hiểu. Ông khóc cho niềm hạnh phúc của dân tộc, một khát vọng mà ông và bao thế hệ đã phải đánh đổi bằng cả thanh xuân để giành lại.
IV. Khóc thương người nằm lại
Nhưng hơn hết, ông khóc thương cho những người đồng đội vừa mới ngã xuống đêm qua, ngay tại cửa ngõ Sài Gòn. Chỉ cách giờ phút lịch sử này vài tiếng đồng hồ, họ đã vĩnh viễn nằm lại, không kịp nhìn thấy lá cờ Tổ quốc tung bay. Họ đã đi đến tận cùng của cuộc chiến, nhưng lại gục ngã trước bình minh. Sự mất mát ấy quá lớn lao, nghẹn đắng trong lồng ngực người lính già.
V. Khát vọng hòa bình
Giọt nước mắt của người lính ngày 30/4 chứa đựng cả vinh quang chói lọi và cả những nỗi đau tột cùng. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, hòa bình độc lập hôm nay không tự nhiên mà có, nó được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt và sinh mạng của hàng triệu người con ưu tú của đất nước. Xin hãy trân trọng và giữ gìn từng tấc đất thiêng liêng mà thế hệ đi trước đã dày công vun đắp.
*NGUỒN TÀI LIỆU:
- Tư liệu hình ảnh, hiện vật 30/4/1975 - Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh.
- Báo Tuổi Trẻ (Chuyên đề Ngày thống nhất đất nước).



