Cựu chiến binh

Giữ chốt giữa mùa bom đạn

Hồi ức giữ chốt giữa mùa bom đạn – Nguyễn Văn Phán, cựu chiến binh

Hải Phòng14/01/2026Nguyễn Thái Anh (Đoàn phường Chu Văn An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Giữ chốt giữa mùa bom đạn

Tôi tên là Nguyễn Văn Phán, sinh năm 1954, hiện sinh sống tại tổ dân phố Trại Thượng. Tôi nhập ngũ khi vừa tròn mười tám tuổi, đúng vào giai đoạn cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào thời kỳ ác liệt nhất. Với tôi, những năm tháng quân ngũ là một phần ký ức không thể phai mờ – nơi tuổi trẻ gắn liền với chiến trường, gian khổ và sự hy sinh của biết bao đồng đội.

Sau thời gian huấn luyện tân binh, tôi được biên chế vào đơn vị bộ binh thuộc Sư đoàn 324, Quân khu Trị – Thiên. Cuối năm nhập ngũ, đơn vị tôi hành quân vào chiến trường Trị – Thiên, trực tiếp chiến đấu tại các khu vực thuộc Quảng Trị và Thừa Thiên – Huế, nơi được coi là một trong những “tọa độ lửa” khốc liệt nhất của cuộc chiến.

Chiến trường nơi tôi từng bám trụ là những điểm cao, những tuyến phòng ngự dọc các trục đường chiến lược. Bom pháo của địch đánh phá ngày đêm, đất đá bị cày xới liên tục, hầm hào nhiều khi vừa đào xong đã bị sập. Chúng tôi sống và chiến đấu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn: cơm độn sắn, nước suối, thuốc men khan hiếm, nhưng nhiệm vụ giữ chốt, giữ trận địa thì không bao giờ được phép lơi là.

Tôi còn nhớ rõ những ngày chiến đấu tại khu vực ven sông Bồ, khi đơn vị tôi được giao nhiệm vụ giữ vững tuyến phòng thủ, ngăn chặn các đợt tiến công của địch. Địch liên tục sử dụng pháo binh và không quân yểm trợ, bom nổ sát chiến hào, đất đá vùi lấp nhiều đoạn công sự. Trong làn khói lửa mịt mù ấy, chúng tôi vừa chiến đấu, vừa đào bới cứu thương, đưa đồng đội bị thương ra khỏi khu vực nguy hiểm.

Cuộc sống của người lính nơi chiến trường luôn cận kề cái chết. Có những đêm, chúng tôi nằm ép mình dưới hầm, nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu, chờ từng loạt bom trút xuống. Mỗi lần như vậy, ai cũng hiểu rằng chỉ một khoảnh khắc sơ sẩy là có thể không còn ngày trở về. Thế nhưng, không ai chùn bước. Tình đồng chí, đồng đội đã giúp chúng tôi đứng vững giữa những thời khắc cam go nhất.

Nhiều đồng đội của tôi đã anh dũng hy sinh ngay trên mảnh đất Trị – Thiên khốc liệt, khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người chỉ kịp gọi tên mẹ, tên quê hương trước khi nằm lại chiến trường. Mỗi lần tiễn đưa đồng đội, nỗi đau như thắt chặt trong lòng, nhưng cũng chính sự hy sinh ấy đã thôi thúc chúng tôi chiến đấu kiên cường hơn, quyết không để mất trận địa.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, tôi xuất ngũ trở về địa phương, mang theo ký ức của một thời trực tiếp cầm súng trong đội hình Sư đoàn 324, chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị – Thừa Thiên Huế. Trở lại đời sống thường nhật, tôi luôn tự nhắc mình phải sống sao cho xứng đáng với những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến hào.

Giờ đây, khi kể lại câu chuyện thời hoa lửa ấy, tôi không nhắc đến chiến tranh để gợi lại đau thương, mà để thế hệ sau hiểu rằng: hòa bình hôm nay là kết quả của biết bao hy sinh, mất mát. Với tôi, quãng đời người lính trong kháng chiến chống Mỹ là ký ức thiêng liêng, là niềm tự hào theo tôi suốt chặng đường đời còn lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn