Giữ chốt trong mưa pháo
Chốt của chúng tôi nằm ở vị trí trống trải, rất dễ bị phát hiện. Những ngày đó, pháo dội xuống gần như không ngừng. Hầm trú ẩn rung lên từng hồi, đất cát rơi xuống tóc, xuống vai. Có lúc tôi tưởng mình sẽ bị chôn sống. Nhưng lệnh là phải giữ chốt bằng mọi giá. Khi pháo ngớt, đối phương tràn lên. Chúng tôi bật dậy, nổ súng ngay từ cửa hầm. Khoảng cách gần đến mức có thể nhìn rõ mắt nhau. Đạn hết, chúng tôi dùng lựu đạn, rồi dùng cả cuốc xẻng. Trận đánh kéo dài đến kiệt sức. Khi trời yên lại, chúng tôi vẫn còn đứng đó, dù không còn nguyên vẹn như lúc đầu.



