Giữ đất trong những năm gian khó
Hồi ức nơi biên giới – Phùng Đức Tường, cựu chiến binh

Tôi tên là Phùng Đức Tường, sinh năm 1963, hiện sinh sống tại tổ dân phố Tường. Tôi nhập ngũ trong bối cảnh đất nước đã thống nhất nhưng vẫn còn nhiều thử thách, khi biên giới và chủ quyền Tổ quốc tiếp tục đứng trước những nguy cơ mới. Những năm tháng quân ngũ ấy, với tôi, vẫn là một thời hoa lửa, nơi người lính phải đối mặt trực tiếp với gian khổ, hiểm nguy và trách nhiệm lớn lao trước Tổ quốc.
Tôi lên đường nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi, được biên chế vào đơn vị bộ binh thuộc Sư đoàn 5, Quân khu 7. Sau thời gian huấn luyện, đơn vị tôi được điều động làm nhiệm vụ tại chiến trường biên giới Tây Nam, trực tiếp tham gia chiến đấu và bảo vệ các địa bàn trọng yếu thuộc tỉnh Tây Ninh và một số khu vực giáp biên giới Campuchia.
Chiến trường khi ấy không ồn ào như những năm bom đạn trước 1975, nhưng lại vô cùng khốc liệt theo cách riêng. Địch hoạt động nhỏ lẻ, bất ngờ, địa hình rừng rậm phức tạp, thời tiết khắc nghiệt. Chúng tôi thường xuyên hành quân dài ngày, bám trụ tại các chốt tiền tiêu, tuần tra bảo vệ địa bàn, sẵn sàng chiến đấu trong mọi tình huống.
Tôi còn nhớ rõ những đêm phục kích ven rừng, khi cả tổ nằm im lặng giữa màn sương dày đặc, tai căng ra nghe từng tiếng động nhỏ. Ban ngày đào công sự, củng cố trận địa; ban đêm hành quân, truy quét, bảo vệ an toàn cho nhân dân vùng biên. Thiếu thốn đủ bề, từ lương thực, nước uống đến thuốc men, nhưng không ai nản chí. Mỗi người lính đều hiểu rằng phía sau mình là quê hương, là sự bình yên của nhân dân.
Có những lần chạm địch bất ngờ, tiếng súng vang lên trong khoảng cách rất gần. Đồng đội của tôi có người bị thương ngay trong lúc làm nhiệm vụ. Chúng tôi vừa chiến đấu, vừa cáng thương đưa anh em về tuyến sau trong điều kiện hết sức nguy hiểm. Những khoảnh khắc ấy khiến tôi thấm thía hơn giá trị của tình đồng chí, đồng đội – thứ tình cảm được tôi luyện giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.
Cuộc sống nơi chiến trường là chuỗi ngày căng thẳng liên tục. Sốt rét rừng, muỗi vắt, những cơn mưa rừng kéo dài khiến sức khỏe suy giảm, nhưng nhiệm vụ không cho phép lơi là. Có những đêm hiếm hoi yên tiếng súng, anh em ngồi bên nhau bên bếp lửa nhỏ, kể chuyện quê nhà, nhắc đến cha mẹ, vợ con, để tự nhắc mình phải vững vàng hơn trong những ngày tiếp theo.
Hoàn thành nhiệm vụ, tôi xuất ngũ trở về địa phương, mang theo ký ức của một thời trực tiếp làm nhiệm vụ chiến đấu trong đội hình Sư đoàn 5, Quân khu 7, tại chiến trường biên giới Tây Nam. Trở lại đời sống thường nhật, tôi luôn trân trọng những năm tháng quân ngũ đã rèn giũa mình về kỷ luật, ý chí và tinh thần trách nhiệm.
Giờ đây, khi kể lại câu chuyện thời hoa lửa ấy, tôi hiểu rằng mỗi giai đoạn lịch sử đều có những hy sinh thầm lặng. Với tôi, quãng đời người lính không chỉ là ký ức chiến trường, mà còn là niềm tự hào sâu sắc – niềm tự hào đã từng góp một phần nhỏ bé vào việc giữ gìn chủ quyền, bảo vệ bình yên cho Tổ quốc trong những năm tháng đầy gian khó.



