Giữ đường trong mưa lửa-NĐC
Tôi là Đinh Núp, người con của núi rừng Tây Nguyên. Khi chiến tranh lan đến buôn làng, chúng tôi không thể đứng yên. Chúng tôi không có nhiều vũ khí hiện đại. Chỉ có lòng quyết tâm và sự hiểu biết về núi rừng. Một lần, địch mở cuộc càn quét lớn vào làng. Chúng tôi nhanh chóng đưa dân vào rừng sâu, giấu lương thực, tổ chức lực lượng chống trả. Tôi cùng một số anh em nhận nhiệm vụ giữ con đường dẫn vào buôn. Nếu để địch tiến sâu, cả làng sẽ gặp nguy hiểm. Chúng tôi ẩn mình trong rừng. Chờ.
Tôi là Đinh Núp, người con của núi rừng Tây Nguyên. Khi chiến tranh lan đến buôn làng, chúng tôi không thể đứng yên.
Chúng tôi không có nhiều vũ khí hiện đại. Chỉ có lòng quyết tâm và sự hiểu biết về núi rừng.
Một lần, địch mở cuộc càn quét lớn vào làng.
Chúng tôi nhanh chóng đưa dân vào rừng sâu, giấu lương thực, tổ chức lực lượng chống trả.
Tôi cùng một số anh em nhận nhiệm vụ giữ con đường dẫn vào buôn.
Nếu để địch tiến sâu, cả làng sẽ gặp nguy hiểm.
Chúng tôi ẩn mình trong rừng.
Chờ.
Không khí im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng lá rơi.
Khi địch tiến vào, chúng tôi bất ngờ đánh trả.
Không phải đánh trực diện, mà đánh rồi rút, tận dụng địa hình quen thuộc.
Địch hoang mang, không biết chúng tôi ở đâu.
Chúng tiến lên — chúng tôi lại đánh.
Chúng rút — chúng tôi bám theo.
Cuộc chiến kéo dài suốt nhiều ngày.
Có lúc, chúng tôi thiếu lương thực, phải ăn rừng, uống suối.
Nhưng không ai bỏ vị trí.
Vì phía sau chúng tôi là buôn làng.
Cuối cùng, địch phải rút lui.
Buôn làng được giữ vững.
Người già, trẻ nhỏ quay trở lại.
Cuộc sống tiếp tục.
Sau này, khi chiến tranh qua đi, tôi vẫn nhớ những ngày ấy.
Không phải vì chiến thắng,
mà vì chúng tôi đã bảo vệ được quê hương bằng chính sức mình.



