Giữ lửa nơi tuyến trước
Hồi ức của tôi – Lê Văn Măng, cựu chiến binh

Tôi tên là Lê Văn Măng, sinh năm 1955, hiện sinh sống tại tổ dân phố Kiệt Thượng. Đã nhiều năm trôi qua kể từ ngày rời quân ngũ, nhưng mỗi khi nhắc lại quãng đời tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trong tôi vẫn nguyên vẹn ký ức về một thời tuổi trẻ sống giữa bom đạn, gian khổ và ý chí không bao giờ lùi bước.
Tôi nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi, được biên chế vào đơn vị bộ binh thuộc một trung đoàn chủ lực của Quân khu Trị – Thiên [Chưa xác minh cụ thể số hiệu trung đoàn]. Sau thời gian huấn luyện khẩn trương, đơn vị tôi hành quân vào chiến trường miền Trung, trực tiếp chiến đấu tại các địa bàn Quảng Trị – Thừa Thiên – Huế, nơi được xem là tuyến lửa ác liệt trong những năm cuối của cuộc kháng chiến.
Chiến trường Trị – Thiên khi ấy hầu như không có ngày yên tĩnh. Ban ngày, máy bay địch liên tục trinh sát, ném bom và bắn phá; ban đêm, chúng tôi tranh thủ cơ động, củng cố công sự, chuẩn bị cho các trận đánh tiếp theo. Tôi cùng đồng đội bám trụ tại các điểm cao, ven rừng và khu vực gần sông Thạch Hãn, vừa chiến đấu, vừa giữ vững trận địa để bảo đảm cho các mũi tiến công của ta.
Nhiệm vụ của tôi là chiến sĩ bộ binh trực tiếp chiến đấu, đồng thời tham gia bảo vệ các tuyến vận chuyển đạn dược, lương thực từ phía sau ra tiền tuyến. Có những đêm mưa rừng nặng hạt, chúng tôi gùi hàng vượt suối, băng rừng trong im lặng tuyệt đối. Mỗi bước đi đều phải tính toán cẩn trọng, bởi chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến cả đội hình rơi vào tầm đánh phá của địch.
Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng thiếu thốn. Bữa ăn giản dị với nắm cơm, muối vừng; nước uống phải chắt chiu từng ngụm. Sốt rét rừng, vết thương do mảnh bom, mìn sót lại là nỗi ám ảnh thường trực. Nhưng trong gian khổ ấy, tình đồng chí, đồng đội trở thành sức mạnh tinh thần lớn nhất. Chúng tôi san sẻ từng phần ăn, thay nhau cáng thương binh, động viên nhau giữ vững niềm tin vào ngày toàn thắng.
Tôi đã chứng kiến không ít đồng đội ngã xuống ngay trên mảnh đất mình đang bảo vệ. Có người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp gửi trọn lời nhắn về gia đình. Mỗi sự hy sinh là một nỗi đau, nhưng cũng là lời nhắc nhở chúng tôi phải tiếp tục chiến đấu, giữ vững từng tấc đất đã giành được bằng máu xương.
Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, tôi xuất ngũ trở về quê hương, mang theo ký ức của một người lính từng chiến đấu trong đội hình chủ lực tại chiến trường Trị – Thiên. Trở lại cuộc sống đời thường, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình và càng trân trọng những năm tháng đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng trong tôi, đó mãi là quãng đời không thể nào quên – quãng đời của một người lính sẵn sàng dâng hiến tuổi xuân cho độc lập, tự do của đất nước.



